NHỚ VỀ CÁT BỤI


Ảnh: Nghĩa trang Gx. Ngũ Phúc, Hố Nai, ngày 02-11-2019

HỠI NGƯỜI HÃY NHỚ MÌNH LÀ BỤI TRO

Hỡi người hãy nhớ mình là bụi tro, một mai người sẽ trở về bụi tro.
– Ôi thân phận của con người tựa bông hoa nở tươi. Một làn gió nhẹ lung lay cũng biến tan sắc màu.
-Hôm nay người người vui cười, rồi mai đây lệ rơi. Đời là giấc điệp qua mau, nuối tiếc chi bóng sầu.
– Ôi muôn sự đều hão huyền, giả trá và đảo điên. Một điều vững bền thiên thu: đức kính yêu Chúa Trời.
– Mau quay về cùng Chúa Trời, lòng hân hoan nhảy vui. Đường tội lỗi nguyện lui xa Chúa sẽ thương hải hà.
– Ôi trên đời nào ai người lòng không vương tội khiên. Dù người chính trực truân chuyên cũng mấy phen yếu hèn.
– Ăn năn vì ngàn lỗi lầm, nguyện Chúa hãy rủ thương. Và đừng khép miệng con dân cất tiếng lên hát mừng.
(Lm. Kim Long)

NHỚ VỀ CÁT BỤI

(Nhân ngày lễ cầu cho các linh hồn)

“Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi
Để một mai vươn hình hài lớn dậy”

Bài “Cát Bụi” đã nói lên phần nào ý nghĩa bi thương của kiếp sống, về thân phận mong manh mỏng dòn của con người.

Nhiều người cho rằng hình ảnh “hạt bụi”, Trịnh Công Sơn đã lấy nguồn cảm hứng trong Sách Khởi Nguyên (3, 19) của Kitô giáo, diễn tả khi Thượng Ðế dùng bùn đất tạo dựng con người đầu tiên là ông Adong. Và sau khi ông phạm tội bất phục tùng, Ngài đã phạt ông và con cháu sau này cũng sẽ trở về với cát bụi.

Dù là cát bụi, nhưng nó vẫn có giá trị đáng sống của nó: “Ôi cát bụi tuyệt vời”. Bởi có: “Mặt trời soi một kiếp rong chơi”.
Rong chơi mãi rồi cũng: “Ôi cát bụi mệt nhoài / Tiếng động nào gõ nhịp không nguôi”.

Sau những thành công, những khoái lạc, những thỏa mãn tạm thời là thấy ê chề và đau khổ.

Thật vậy, đau khổ gắn liền cuộc đời với như hình với bóng, dù là tổng thống, là tỉ phú hay ăn mày thì cũng chỉ là kiếp người, để khi gặp đau khổ cũng phải lo sợ, suy sụp. Đời được gắn liền với nước mắt: “Thoắt sinh ra thì đà khóc choé / Trần có vui sao chẳng cười khì” (Nguyễn Công Trứ).

“Bao nhiêu năm làm kiếp con người
Chợt một chiều tóc trắng như vôi”

Đau khổ do bị lầm lỡ, do con người làm khổ lẫn nhau, do không được như ý muốn, do bị chia lìa người thân yêu, do tính toán thất bại, thất vọng, do bị hiểu lầm, bị phản bội, do tai nạn, do Tham-Sân-Si hoành hành… Rồi đau khổ do nghèo đói, bệnh tật, thiên tai, động đất, chiến tranh, do quy luật sinh tồn, luật đào thải, do muôn vàn những khắc nghiệt của nhiều sự dữ đang hiện diện.

Con người luôn luôn gặp đau khổ hằng ngày, trong mọi nơi mọi lúc, và đau khổ tột cùng là sự chết:

“Lá úa trên cao rụng đầy
Cho trăm năm vào chết một ngày”

Có sống được trăm tuổi cũng chẳng ra sao: “Ba vạn sáu ngàn ngày là mấy / cảnh phù du trông thấy cũng nực cười” (C.B.Quát). Như Hoàng đế Napoleon bị đày ở đảo St. Helena, chỉ có con rùa làm bạn, cuối đời ông thốt lên: “Ôi nước Pháp ! Ôi Josephine”. Đau khổ dẫn ông về cõi ngàn thu. Cuộc đời và sự nghiệp vĩ đại của ông đã tiêu ma. Lev Tolstoi, nhà qúy tộc, bá tước, đại văn hào Nga, ông chết trên bãi tuyết, trong túi ông có mảnh giấy ghi câu: “Đừng để tôi gặp mặt vợ tôi”. Ôi thảm thương biết bao!

Thân phận con người như bị chìm trong cõi mê hoặc (vô minh) nào đó, như nhà Phật nói: những thất tình (hỉ, nộ, ái, ố, ai, cụ, dục), lục dục – lục tặc (sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp) dẫn con người đến đau khổ và sự tiêu ma. Để trong kiếp sống chỉ còn biết đi tìm:

“Mặt trời nào soi sáng tim tôi
Để tình yêu xay mòn thành đá cuội”

Còn Kitô giáo thì xác tín rằng, đau khổ và sự chết là hậu quả của tội lỗi: “lương bổng mà tội lỗi trả cho người ta là cái chết” (Rom 5, 12). Nhưng chính nhờ đau khổ, cái chết và sự phục sinh của Đức Kitô đã biến nó thành hi vọng, thành niềm hoan lạc trong sự sống đời đời cho tất cả những ai theo Người: “Ai muốn theo thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo” (Mt, 24). Người Kitô hữu dễ dàng chấp nhận những đau khổ và sự chết nhờ tin vào Đức Kitô và biết được mục đích cuộc sống ở trần gian này để làm gì (Sinh Ký Tử Quy).

Vì vậy:

“Xin úp mặt bùi ngùi
Từng ngày qua mỏi ngóng tin vui”

Không ai học được chữ ngờ trong cuộc sống. Không ai biết trước đời mình sẽ kết thúc ra sao khi vĩnh biệt tất cả để ra đi. Nhiều thứ luôn luôn ở ngoài tầm tay con người. Có một cái gì đó ngoài khả năng hiểu biết của con người. Có một cái gì đó luôn luôn vượt hẳn ra ngoài mọi suy nghĩ tính toán của con người: Tai nạn, bệnh tật, nhất là cái chết là cả một sự bất ngờ mà con người không bao giờ lường trước được. Để như:

“Cụm rừng nào lá xác xơ cây
Từ vực sâu nghe lời mời đã dậy”

Kinh nghiệm về đau khổ thì ai cũng có, nhưng không ai có chút kinh nghiệm nào về sự chết, vì tất cả chúng ta còn đang sống, nhưng lại nhìn thấy nó. Nhìn thấy quy luật sinh tồn, quy luật đào thải, đã và đang tạo muôn vàn đau khổ và sự chết cho mọi sinh vật.

Nhưng dù muốn hay không, cuối cùng cũng phải chấp nhận nó:

“Ôi cát bụi phận này
Vết mực nào xóa bỏ không hay…”

Hàn Cư Sĩ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *