ƯỚC NGUYỆN


Dấu chỉ Ngôi Lời, soi lối bước ta đi

Ta xa nhau…

Nên dòng sông lặng lẽ

Chuyến đò xưa lỗi hẹn đôi bờ

Những dòng thơ viết còn dang dở

Mải miết một đời – chắc chi xong!

Ta xa nhau…

Bỗng cây vườn im tiếng

Nỗi chung – riêng sâu nặng ân tình

Đồng lúa quê mình cò bay thẳng cánh

Tiếng hát, câu hò vắng lặng triền đê.

Ta xa nhau…

Bóng mây chiều đẫm lệ

Vầng trăng khuya cũng mắt ướt nhạt nhòa

Sao lung linh thoáng tan vào cõi mộng

Hết một kiếp người ta cách xa nhau.

Nhưng ta bên nhau

Giữa trời cao, đất rộng

Từng lời yêu thương lắng đọng tâm hồn.

Ước nguyện trọn đời, trong lời chân lý

Dấu chỉ Ngôi Lời, soi lối bước ta đi.

Teresa Như Hà

———————–

Chuyến đò, dòng sông, bóng mây, bờ đê, cánh cò, vầng trăng, sao trời, câu hò, tiếng hát… đều im tiếng, lặng lẽ, rơi lệ… thấm đẫm qua nhịp cầu du dương, nhung nhớ, thơ mộng, ngập tràn cảm xúc lung linh diệu kỳ, cũng bởi vì: “Ta xa nhau”.

Lối tu từ hoán dụ từ cảnh vật hóa tâm hồn làm cho người thưởng thức đồng cảm sâu xa với nhân vật thật da diết, thật bùi ngùi: “Bóng mây chiều đẫm lệ / Vầng trăng khuya cũng mắt ướt nhạt nhòa”…

Dù đò xưa có lỡ hẹn, dòng thơ có dở dang, nỗi chung-riêng có trĩu nặng… nhưng lại có điểm dừng thật cao đẹp, dành cho: “Ước nguyện trọn đời, trong lời chân lý ”, làm cho người đang thổn thức lại được “thênh thênh cử bộ”, chứ không bi lụy, sa lầy.

Rồi nó lại nhẹ như gió, thoảng như mây: “Sao lung linh thoáng tan vào cõi mộng”.

Tinh đẹp như thơ, óng ánh như tơ mà lại có hậu, dù rằng dở dang, lệ rơi, nhung nhớ… Tình lưu luyến nhưng không ràng buộc, tình dở dang nhưng không cô đơn, tình bùi ngùi nhưng không đơn phương, tình tha thiết nhưng không dằn vặt đau khổ…

Tất cả như được hòa tan trong bức tranh “thủy mặc” của đồng quê, của mây trời, của sông nước…, tất cả đều đồng cảm với thi nhân và làm chứng cho những thổn thức đang trào dâng. Cảm xúc có thật mà lại như mơ, ý vị đầy chất thơ trong nỗi nhớ nhớ thương thương…

Bỗng tình yêu chuyển hướng, thăng hoa, cô đặc lại cho“Từng lời yêu thương lắng đọng tâm hồn” khi gặp được người yêu cao cả “Giữa trời cao, đất rộng”, có chăng chỉ là Đức Kitô.

Nên, mặc dù tình cảm đẹp, thơ mộng, êm ái, dễ thương đến đâu cũng xin để dành cho ước nguyện: “Dấu chỉ Ngôi Lời, soi lối bước ta đi.”

Ngày nay có được mấy tình cảm rung động ý vị, thơ mộng, tươi đẹp và cao cả như thế.

HCS

GẶP LẠI

Thật lâu lắm mới chừng gặp lại

Con đường làng bả lả bóng tre

Người lặng lẽ giữa bốn bề bão nổi

Thương tiếc vầng trăng nương bóng cửa trời.

(Teresa Như Hà)

Cảm xúc như đã được ấp ủ, tích lũy trong nhiều năm tháng, nay bỗng gặp lại “Con đường làng bả lả bóng tre”.

Nhưng người xưa đâu? Phải chăng “Người lặng lẽ giữa bốn bề bão nổi”.

Vầng trăng không còn soi bóng tre làng. Trăng đâu còn nhởn nhơ vắt vẻo trên đầu ngọn cây. Trăng nay cũng “chẳng tròn” như xưa. Thôi rồi ! Trăng đã “nương bóng cửa trời”.

Bốn câu thơ đầy ắp tâm tư tình cảm, hàm chứa bao ý nghĩa, dồn nén ngậm ngùi thương nhớ, như đươc vỡ òa khi thấy cảnh vật hiện ra trước mắt. Sự rung cảm như đã “chín” để có được những hình ảnh cô đúc, mới lạ và ý vị trong thơ.

HCS

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *