TRUYỆN CƯỜI – HOÀNG NAM

LỜI ĐẦU

Sự thật bao giờ cũng mất lòng (Trung ngôn nghịch nhĩ), nên ít ai dám nói và dám nhìn thẳng vào sự thật, vì vậy con người thường phải nói tránh, nói né để khỏi “chạm nọc” đến người khác. Trong văn chương, thể loại trào phúng là loại vũ khí sắc bén và lợi hại nhất có thể xuyên thấu tâm can, xâm nhập tận sào huyệt u tối nhất của con người. Khiến đối tượng cười mà đau, cười mà nhức nhối, cười mà tủi nhục, cười mà tê tái…, phải chấp nhận miễn cưỡng mà không phản kháng được.

Có thể hiểu TRÀO PHÚNG là sự khái quát chung cho những tác phẩm nghệ thuật, lấy tiếng cười làm phương tiện để biểu hiện thái độ gì đó, nhằm vào một loại đối tượng nào, tạo cho người đọc cái cười mang tính phê phán, răn bảo.

 Đó là những sáng tác viết ra để nêu lên những thói hư tật xấu của con người và xã hội, trình bày những vấn đề của cái dốt nát, mê tín, hào nhoáng giả tạo, thói đạo đức giả hình, tính quan liêu hống hách, những kênh kiệu kệch cỡm, thói vênh vang rởm đời, cái thị phi nhố nhăng, cái ảo tưởng của con người trong cuộc sống. Nó mang tính chất khôi hài, mỉa mai, châm biếm, chế giễu, nhạo báng, đả kích… Được diễn đạt trong nhiều tình huống bất ngờ, tương phản, mâu thuẫn, cường điệu, phóng đại, đa nghĩa…

Để viết được loại văn trào phúng không phải dễ dàng, nó đòi hỏi sự tinh tế, óc khôi hài, phát hiện độc đáo, hình tượng mới lạ, đứng trên và ngoài sự việc, góc nhìn mới lạ vượt khỏi cái xơ cứng của thói quen, không nô lệ vào ý niệm hay thành kiến chung như mọi người…, và cần có sự sáng tạo mới mẻ trong nghệ thuật.

Ở đây tác giả không xây dựng đề tài như một tiểu phẩm, mà chỉ nói lên vấn đề qua những chuyện vặt hàng ngày, thường chỉ trên dưới 100 từ, nhưng để lại những trăn trở, suy tư, đắng cay, nghiệt ngã, mà người đọc phải cười thầm thú vị. Tác giả thường dùng hình tượng cụ thể, ngẫu nhiên, bất chợt, mượn hình ảnh đứa trẻ thật thà ngu ngơ, hoặc người phụ nữ chân chất làm đề tài phát triển câu chuyện qua sự đối thoại với ông bố, là người giải quyết và là nạn nhân của vấn đề. Câu chuyện thường bỏ lửng để “chào thua”, hoặc khiên cưỡng trước vấn đề hóc búa của sự việc, do thói tục từ cái “vô minh” của con người tạo ra mà chưa hoặc không giải quyết được.

Đúng ra tác giả chỉ kể những truyện cười mang kiểu trớ trêu, có khuynh hướng về trào phúng, ngầm chứa những điều mà ngôn ngữ chưa bày tỏ hết được. Đó là những truyện kể về những hiện tượng đáng cười trong cuộc sống, làm cho ta cười, có thể là cười mỉm hoặc cười giòn giã, cũng có khi là nụ cười nhếch mép với thái độ “buồn cười” hay coi thường. Đây cũng là cái hay, cái lạ, cái độc đáo của tác giả.

Hàn Cư Sĩ

Kết quả hình ảnh cho TRUYỆN TRÀO PHÚNG

Bố ơi:

“Hôm nay con đi đưa đám ma, thấy hội kèn họ thổi vui lắm bố ạ”.

Ông bố: “Vậy có ai đọc kinh cầu nguyện không con?”.

Đứa con: “Tối nay mới đọc kinh mà bố”.

CÁ DÂU TÂY

Chiều qua,  vừa tới ngã ba chợ thì gặp một bà bán cá.

Người thì đông, tiếng xe thì ồn. Cứ từ một đến hai phút bà lại rao: “Cá dâu tây”.

Khổ nỗi, cái thau cá, bà lại để cái mẹt lên trên, bố ai mà thấy được.

Mình thầm nghĩ: “Cá này chắc phải ngon, mà sao chưa thấy vợ mình mua về bao giờ”.

Chung quanh lại thấy mấy ông đang đứng, chắc cũng dạng giống mình đây?

Cố lắng tai nghe,  một đến hai lần, thì ra : “Cá râu đây”.

Lại càng thắc mắc, sao lại: ” Cá râu đây?”.

Hồi sau có ông hỏi: “Bao nhiêu tiền một con”.

Bà ta trả lời: “Dạ em bán theo ký”. Ông ta lưỡng lự một lúc.

Cân cho tôi một con,  bà  bỏ cái mẹt ra.

Mẹ! ” Thì ra cá mực”…

———————

CHUYỆN KỂ

Có ông kia dẫn con đi chơi.

Vừa bước ra đến đầu đường, đứa con thấy bố cúi đầu: “Chào bác tài”.

Đi được một đoạn nữa, đứa con lại thây bố cúi đầu: “Chào bác sĩ”.

Đứa con mới hỏi bố: “Bố ơi! bác tài với bác sĩ, bác nào to hơn vậy bố?”.

Thấy bố rờ vào túi: “Bác này con ạ”…

—————————

CHUYỆN KỂ

Có thằng bé kia vừa đi lễ về.

“Bố ơi! hôm nay đưa đám ma ông kia, cái hòm đẹp lắm bố ạ, từ trước tới giờ con chưa từng thấy cái hòm nào đẹp như vậy”.

Thấy con cứ khen mãi, ông mới nói: ” Con biết trong đó họ đựng cái gì không?”.

Thấy thằng bé suy nghĩ, ông lại nói tiếp: ” Nếu con thích, mai bố mua cho con một cái”.

Đứa bé: ” Thôi, thôi, con sợ lắm”…

—————————

CHUYỆN KỂ

Có một ông kia đến thưa Chúa:

Lạy Chúa, ngày xưa khi đi giảng Chúa nói:

Nếu tay hoặc chân con phạm tội, thì chặt nó đi, thà mất tay hoặc mất chân mà được vào Thiên Đàng, còn hơn có đủ chân tay mà phải vào hỏa ngục!

Nếu mắt con phạm tội, thà móc nó đi, thà không có mắt mà được vào Thiên Đàng, còn hơn có mắt mà phải ném xuống hỏa ngục.

Lạy Chúa, con nhận thấy cái miệng con người, nó mới là thứ độc hại, nói hành nói xấu, bỏ vạ cáo gian, lừa bịp vu khống, phá vỡ hạnh phúc người khác cũng do miệng lưỡi, là nguyên nhân cũng như nọc độc phát xuất từ nó. Sao Chúa lại không nói cắt nó đi, để khỏi phải xuống hỏa ngục .” Phải chăng, ngày xưa họ không xấu xa như ngày nay”.

Chúa mới trả lời: ” Đúng đó con, người biết sử dụng cái lưỡi để nói những lời yêu thương, những lời hay ý đẹp, thì tựa như đem nguồn nước giải khát cho người. Còn có người dùng cái lưỡi tựa như dao găm, như những mồi lửa đốt cháy mọi nhà”.

Nếu Cha nói cắt lưỡi đi, thì Cha e rằng:

“Họ sẽ dùng toàn thân để phạm tội, lúc đó sẽ còn tệ hại hơn nữa”…

——————————–

CÁM ƠN

Sáng nay đi lễ về muộn bị bà xã cằn nhằn.

Ông đi lễ cái kiểu gì mà giờ này mới về.

Tôi mới trả lời : “Hôm nay tham dự lễ an táng, ở lại nghe ông kia cám ơn”.

Bà xã: ” Ông  làm gì mà họ lại  cám ơn ông”.

-Khổ quá, mình có làm gì đâu mà họ cứ cám ơn không về được.

-Bà xã: “Họ cám ơn ông làm sao?”.

-Thì họ kể lể chuyện người chết một hồi thật là lâu rồi họ nói : ” CÁM ƠN MỌI NGƯỜI”.

-Bà xã: “Sao không kể chuyện người sống mà lại kể chuyện người chết”.

-Thì người chết chẳng kể được thì người sống phải kể chứ làm sao?

-Bà xã: ” Vậy có ai nghe không?”

-Tôi cũng chẳng biết nữa!…

——————–

CĂN  HẦM BÍ MẬT

Có một ông kia rất là giàu có, ông ta lén xây một căn hầm bí mật dưới nền nhà, để  cất giấu tất cả những vàng bạc châu báu dưới đó.

Một ngày kia, như thường lệ, ông  lẻn xuống hầm để nhìn ngắm những vật quý, nâng niu những thỏi vàng và những hạt kim cương.

 Rủi thay, vì gài cửa không kỹ, chiếc cửa bị bật ra và đóng sập lại.

Sau khi tìm kiếm khắp nơi, một thời gian chờ đợi mà vẫn không thấy tăm hơi ông đâu.

Người nhà quyết định bán căn nhà.

Bán xong. Người chủ nhà mới có ý định sửa lại,  khi các người thợ đập một bức tường , người ta đã phát hiện ra một cánh cửa thông xuống chiếc  hầm.

Khi những ngọn nến được thắp lên, mọi người không khỏi sợ hãi, khi thấy một bộ Xương của một người, chung quanh vàng bạc tung tóe và dấu hiệu cho thấy, người đó đã phải ăn một cây nến trước khi chết.

(LẼ SỐNG)

—————————–

CẦU NGUYỆN

Có một ông kia đến cầu nguyện với Chúa.

Lạy Chúa, con thấy có rất nhiều người tốt, con cũng rất muốn trở thành người tốt mà sao lại không được? con nhìn thấy ai, hầu như con cũng không có cảm tình, thậm chí con bước vào tới nhà thờ con vẫn hằng chia trí.

Chúa mỉm cười và nói: ” Điều đó, đã bao năm Cha rất mong được con tâm sự với Cha, Cha góp ý cho con xem sao nhé! “

Điều con muốn đó là đã được một nửa rồi, nhưng con lại không bao giờ làm.” Một cơn mưa, nó phải bắt nguồn từ những hạt đầu tiên”

Vậy: Từ hôm nay, con hãy khởi sự bằng những nụ cười, bằng những hy sinh, việc làm nhỏ nhất của con xem sao ?.

Cha tin tưởng: “Rồi con sẽ làm được”…

————————

CHIỀU CON

Có hai vợ chồng kia, có  đứa con một duy nhất. Nên hai  ông bà rất là chiều con. Ngày ngày bà đi chợ cái gì ngon nhất, quý hiếm là bà mua về, cả hai ông bà đều ép con ăn, cho mau lớn và khỏe mạnh.

Khi đứa bé lớn lên.

Một hôm, ông bố chở con đi chợ, đi mới được khoảng một cây số, đứa con thấy một quán phở bò.

-Đứa con liền nói: ” Bố ơi! vào ăn phở đi bố”.

-Ông bố đành chiều lòng con liền ghé vào gọi cho con một tô phở. Ăn xong, hai bố con đi thêm được khoảng một cây số nữa, thấy một quán bún giò heo.

-Đứa con lại nói: ” Bố ơi vào ăn bún đi bố”.

-Ông bố thấy bắt đầu bực mình, nhưng thôi, chiều con thêm một lần nữa, ông gọi một tô bún cho con. Ăn xong, hai bố con tiếp tục đi được một cây số nữa là đến chợ.

Vừa vào đến cửa chợ. Đứa con thấy một quán nem nướng, lại nói với bố:

“Bố ơi, vào ăn nem nướng đi bố”.

Giận quá, nhưng vì chỗ đông người, ông đành nuốt giận. Đành vào gọi cho con một đĩa nem nướng.

Vừa sốt ruột công việc, vừa phải đợi con ăn, tức giận, ông bèn nói: “Mày ăn như thế này mai mốt lấy gì mà ăn?

Đứa con vừa ăn vừa nói: “Hồi con còn bé, bố mẹ cứ ép con ăn, bây giờ con quen dạ, và miệng con lúc nào cũng thấy thèm ăn”.

Ông bố: “Tao mà biết vậy, hồi nhỏ tao tập cho mày ăn cám thì đỡ khổ cho tao”…

——————–

CHƠI CHIM

Có một anh chàng kia, vừa  trên thành phố chuyển nhà về nơi vùng quê. Anh ta ra chợ thấy người ta bán một con chim chào mào, anh ta thấy rất làm lạ.

Trên đầu có cái mào, dưới đuôi lại có màu vàng, khi chim cất tiếng hót, anh ta lại càng mê hơn.

Quá mê, anh ta hỏi và quyết mua cho được con chim đó. Đem được về đến nhà, không may anh ta sơ ý để  con chim vụt bay mất.

Tình cờ ngay ngày hôm đó, cũng có anh hàng xóm lại mới mua một con chim chào mào về.

Bên nhà nghe tiếng hót, anh ta đoán chừng, đúng con chim của mình đây. Không may sơ ý con chim lại sổ lồng bay xa.

Hôm sau anh lên chợ, lại thấy một con chim chào mào giống chim của mình. Anh mon men đến gần nói: ” Hôm qua tôi mới bị mất con chim giống con này”.

Anh bán chim tức mình: “Mẹ mày, chim của bố, bố nuôi từ bé đó con”…

———————-

CHỒNG DỄ NUÔI

Có hai vợ chồng kia. ông chồng rất là đễ tính.

Một hôm bà vợ nấu canh, quên tra mắm muối, đến lúc dọn cơm cho chồng ăn, thấy chồng ăn rất ngon lành.

Bà vợ liền hỏi: ” Canh em nấu có ngon không anh” ông chồng liền trả lời : “Ngon lắm”.

Đến hồi bà ăn thử mới nhớ ra mình chưa tra một thứ gì cả. Bà liền múc cho chồng một chút nước mắm, ông chồng ăn và khen, cho thêm chút nước mắm ăn thấy ngon hơn.

Ngày hôm sau nấu canh, bà quên lại cho hai lần muối, đến hồi ăn cơm bà ta lại hỏi:

 ” Hôm nay em nấu canh có ngon không anh”.

Ông chồng lại khen: ngon lắm em, đến khi bà vợ nếm thử, canh mặn còn hơn kho, bà liền nói với chồng, sao hôm qua nấu nhạt anh cũng khen ngon, hôm nay nấu mặn anh cũng khen ngon là làm sao?.

Ông chồng trả lời: ” Hôm qua anh thích ăn nhạt, hôm nay anh lại thích ăn mặn”…

—————–

CHÚA CÔ ĐƠN

Có hai bố con ông kia, sau khi đi thăm các hang đá về, đứa con mới hỏi bố:

” Bố ơi! Ai sinh ra Chúa vậy bố”

Ông bố: “Sao con hỏi lạ vậy con! Đức Mẹ chứ ai”.

Đứa con lại hỏi: “Sao con đâu thấy Đức Mẹ đâu bố?”

Ông bố trả lời: “Có khi Đức Mẹ đi chợ chưa về”…

————————

CHUYỆN KỂ

Một hôm, Chúa quyết định xuống trái đất, để tập họp cũng như củng cố đoàn con của Ngài.

Ngài cho các thiên thần thông báo cho vua quan, cũng như toàn thể dân chúng được biết ngày giờ.

Đến ngày khai mạc, Ngài chẳng thấy ai, ngoài một vài ông bà già chống gậy lom khom bước vào.

Chúa đợi thêm một hồi lâu, nhưng rồi cũng chẳng thêm được một ai nữa.

Chúa bèn chúc lành cho mấy ông bà và Ngài trở về trời.

Vừa về tới nơi, thấy Chúa có vẻ buồn, một thiên thần đánh bạo hỏi Chúa, kết quả cuộc họp thế nào?

Chúa trả lời: “Ở dưới đó họ đang tổ chức thi hoa hậu bikini”.

Vào đến cửa, Thánh Phêrô liền hỏi: “Thưa thầy, có nhiều người tham dự cuộc họp không thầy?”

Thấy Chúa rưng rưng nước mắt: “Họ vào Thiên Đàng cả rồi con ạ”…

————————

CHUỘT SA HŨ RƯỢU

Có hai vợ chồng kia, ông chồng thì suốt ngày say sỉn.

Bà vợ nghĩ bụng, mình cứ phải chịu đựng cái cảnh này, chắc là chết mất, có lẽ mình  đánh bả cho ông ta chết quách cho rồi.

Bà thầm nghĩ, nếu mình cho ông uống thuốc trừ sâu chắc chắn sẽ bị bại lộ.

Chỉ có cách này:

Bà liền ra chợ mua gói thuốc chuột và  pha vào rượu đưa ra cho ông uống.

Thấy ông uống liên tục, bà nghĩ thầm, chắc chắn là phải tiêu thôi.

 Nhưng bà hết sức ngạc nhiên, ông uống hết ly này đến ly khác, uống còn hơn mọi ngày.

Một hồi,  rượu thì hết, mà sao chẳng thấy kết quả gì.

Bà liền chạy đến hỏi bà bán thuốc: “Thuốc hết hạn hay sao, mà tôi bả không được? “.

Bà bán hàng mới trả lời: ” Tôi quên mất, tôi đưa lộn cho bà thuốc bổ tỳ “…

——————————-

CHUYỆN KỂ

Một hôm, có bà kia nói với chồng:

“Sáng tôi chưa đi lễ, ông lo thu xếp coi nhà cho tôi đi lễ, lễ xong tôi còn ở lại dâng mình cho Đức Mẹ nữa”.

Ông chồng : ” Lạ nhỉ! bà đã dâng mình cho tôi rồi, bây giờ bà còn dâng mình cho Đức Mẹ làm chi nữa?.

Bà vợ mới trả lời: ” Dâng mình cho ông tôi thấy chán lắm rồi”.

———————— 

CHUYỆN KỂ

Có hai vợ chồng kia ngày nào cũng cãi nhau.

Một hôm, ông chồng tức quá mới nói: ” Bà có chết, thì chết sớm sớm đi, để tôi còn tính, chứ bà chết muộn quá làm dở dang hết mọi chuyện”.

Bà vợ tức quá: ” Tôi có chết cũng đợi ông rụng hết răng rồi tôi mới chết”

Ông chồng liền nói: ” Bà tưởng răng tôi dễ mà rụng à, bà có rục xương chưa chắc  tôi đã rụng”.

———————-

 CÔ GIÁO NUÔI DÊ

Có cô giáo kia rất là chịu khó, ngoài việc dạy học, cô còn nuôi thêm con dê sữa, nên sáng nào cô cũng dậy sớm vắt sữa rồi tắm rửa đi dạy.

Một hôm dậy muộn, vắt sữa xong, cô vội phải đến trường.

Khi cô vừa trên bục giảng bước xuống.

Một em nói với cô: “Cô ơi! Hôm nay cô có mùi sữa dê”.

Cô ngại quá: ” Ở đâu đó, chứ làm gì có dê!”.

Thằng bé: “Sữa này, tối nào bố em cũng uống mà!”…

——————–

CHUYỆN KỂ

Có cô giáo kia hỏi em học sinh.

“Tại sao, ngày nào em cũng đi học muộn là làm sao?”

Dạ thưa cô: “Tại nhà em ở xa”

Cô giáo: “Nhà em xa thì lo mà dậy sớm chứ”.

Dạ thưa cô: “Hay cô đổi nhà cho em đi”…

————————–

CÒN CHÚNG CÒN KHỔ

Vừa dưới nhà  lên: “Còn chúng nó, mình còn khổ”.

Bà vợ mới đi chợ về, chẳng hiểu gì cả?

Ông chồng lại tiếp: ” Còn chúng, mình còn khốn khổ”.

Bà vợ chưa kịp hỏi lại.

Ông thò tay vào áo, không biết ông làm gì?

Bà vợ : “Cái gì vậy ông? “.

Bọ chét cứ còn gì!…

——————–

CÔNG TRÌNH DỞ DANG

Chuyện kể: Sau khi trái đất được hình thành, ông Thần tạo dựng rất vui thú khi nhìn ngắm những cánh đồng, dãy núi, những con sông, những bông hoa đủ màu sắc thật là xinh đẹp.

Ngoài những chim bay cá lội, ông còn dựng nên những con thú chạy nhảy trên rừng cho thêm sinh động, những loài có răng nanh, móng vuốt để chúng leo trèo cũng như đào bới.

Nhưng khi những loại có móng vuốt răng nanh xuất hiện , ông thấy thất bại, thay vì chúng để leo trèo đào bới, chúng lại dùng những móng vuốt để cắn xé lẫn nhau và dùng những nọc đọc để tiêu diệt những loài khác,

-Sự việc đã rồi, nếu để thế này, thì không thể được.

Ông nghĩ cách, và ông đã dựng nên một loài, để điều khiển cũng như giữ gìn trật tự. Loài này, ông không cho có nanh vuốt, không có nọc đọc, nhưng ông cho có một trí khôn, dùng để điều khiển các sinh vật khác, cũng như để coi sóc các công trình tạo dựng cho ông.

“Ông cảm thấy rất toại nguyện”.

Nhưng chỉ được một thời gian ngắn. ” Ông lại càng thấy thất bại”.

Chúng không có nanh, không có vuốt, cũng chẳng có nọc độc, nhưng chúng lại dùng trí khôn của chúng, chế tạo những khí giới để tiêu diệt, hủy hoại lẫn nhau, còn hơn cả nọc độc và nanh vuốt.

“Không biết phải làm sao bây giờ?”.

Cuối cùng, ông quyết định và ra lệnh ” Tất cả phải chuyển dần về một khu, gọi là: NGHĨA ĐỊA”.

————————-

CỘT ĐIỆN GIỮA ĐƯỜNG

Có tốp thanh niên kia đua xe được một quãng, anh chạy trước nhất mới quay lại nhìn  các bạn, tay lái bị lạc đụng vào ngay cột điện.

Sau đó  được bà con đưa đến bệnh viện, khi vừa mở mắt ra,  nhìn thấy mấy anh giao thông đang đứng trước mặt.

-Anh tỉnh rồi à, anh có nhớ vụ tai nạn xảy ra thế nào không?

Anh thanh niên mới trả lời: “Cháu đang chạy, chẳng biết ai mang cột điện dựng ngay giữa đường”.

Anh công an mới nói: “Chúng tôi xuống hiện trường có thấy cột điện nào giữa đường đâu? chỉ thấy mặt anh in vào giữa cột điện  bên đường”…

——————————

CHUYỆN KỂ

Có hai vợ chồng kia, ông thì thích coi đá banh, bà thì lại thích coi cải lương.

Một hôm, bà đang coi cải lương, ông liền bật sang coi đá banh.

Bà vợ tức quá liền nói: “Đá banh có gì mà coi, có trái banh mấy chục thằng tranh nhau làm gì, vứt vào chục quả cho nó khỏi phải tranh”.

Ông chồng chẳng yên: “Cải lương có gì mà coi, hát thì hát mẹ nó đi , ngân nga thấy sốt cả ruột”.

Bà vợ : “Thích đá banh thì ra sân mà đá”.

Ông chồng quay sang: “Thích cải lương thì vô giường mà ca”.

Ông  chồng tức quá, hất cái tivi  văng xuống nền nhà:

 “Từ nay chẳng đá với ca gì nữa”…

————————–

ĐẠI HỘI KÈN ĐỒNG

Có một giáo xứ nọ tổ chức đại hội kèn đồng. Trong giáo xứ lại có bà lại rất mê thổi kèn.

Hai đứa con thì đòi đi theo, cuối cùng, bà cũng đành phải cho chúng theo.

Khi đến giờ trình diễn, con thì quậy phá , bà dẫn ra quán để mua bánh .

Nhưng vì quán đóng cửa, chỉ duy còn mỗi bà còn rổ chanh đang bán, bà đành mua cho mỗi đứa một quả cho yên.

Đang khi trình diễn, hai đứa nhỏ, đứa thì cầm ở tay, đứa thì bỏ cả quả chanh vào miệng, lại còn đứng trước hội kèn đang trình diễn.

Bố nào cũng có vẻ chảy nước miếng,  kèn thì đầy nước phè phè, khổ nỗi, nhạc thì mới thổi được nửa bản, vừa thổi vừa nuốt nước miếng.

Có vẻ không xong. một ông bỏ kèn ra:

 ” Mẹ bố tiên sư con cái nhà ai thế”…

—————————-

CHUYỆN KỂ

Có thằng bé kia về nói với bố.

Bố ơi: ” Hôm nay con đi đưa đám ma, thấy hội kèn họ thổi vui lắm bố ạ “.

Ông bố: ” Vậy  có ai đọc kinh cầu nguyện không con? “.

Đứa con: ” Tối nay mới đọc kinh mà bố”.

——————————-

ĐAU KHỔ

Có một ông kia đến than thở với Chúa.

Lạy Chúa, Sao chúa để con khổ quá, mặc dù con cố gắng làm ăn nhưng sao cứ thiếu trước hụt sau, con cái con thì lại đau ốm quanh năm suốt tháng, con không chạy chữa nổi ngay cả đến tiền thuốc chữa bệnh cho các con của con.

Chúa mỉm cười và nói: ” Khi con còn nhỏ, cha mẹ con bắt con đi học, con khóc lóc không chịu đi, lúc đó con chỉ thấy đó là những hình phạt, có khi con nghĩ rằng, cha mẹ con hành hạ, đày đọa con.

Trong khi bạn con thì sung sướng, lêu lổng ngoài đường, vào kỳ thi, con lại phải thức khuya dậy sớm để học bài. Còn bạn con thì ngủ, nhưng đến khi con thành đạt, con có nghĩ lại lúc đó không? và con đã bao giờ cám ơn cha mẹ con chưa? “

—————————–

DỄ MÀ KHÓ

Có một cha xứ kia, trước khi các cặp lãnh bí tích hôn phối đều được cha khảo kinh, nhưng thường thì cha hay khảo ngắm.

Một hôm có ba cặp sắp cưới đến để cha khảo:

Cha xứ: bây giờ cha khảo ngắm các con:

 -Cặp thứ nhất:

 Ngắm thứ nhất mùa vui cho cha nghe:” Vợ đọc trước”.

Thưa cha. Thứ nhất thì ngắm: “ Thiên thần truyền tin…”. Rất tốt.

Chồng, ngắm thứ hai .

Thưa cha thứ hai thì ngắm: “ Đức bà đi viếng bà thánh Isave…” Đọc tiếp đi con…

 “Ta hãy xin cho được đi đường bằng an”

Cha xứ: “ Thôi ngồi xuống”. Anh thầm nghĩ: Chắc ăn rồi”.

-Cặp thứ hai.  Vợ ngắm trước.

Thứ bốn mùa thương.

Thưa cha thứ bốn thì ngắm: “ Chúa Giêsu vác cây thánh giá…” Giỏi

Chồng ngắm thứ năm.

 Anh thầm nghĩ: “ Vợ mình ngắm thứ bốn vác thánh giá”. Thứ năm phải là đóng đanh.

Cha xứ: “ Đọc cho cha nghe”.

Thưa cha thứ năm thì ngắm:

Chúa Giêusu chịu đóng đanh trên cây thánh giá. Ta hãy xin cho được …” Được làm sao”. Đóng đanh xác thịt vợ con vào thánh giá.

Cha xứ: Thôi ngồi xuống.

Anh rung đùi mỉm cười thầm nghĩ: “ Mình rất là thông minh”.

-Đến cặp thứ ba.

 Ngắm thứ nhất mùa sáng cho cha nghe:

Vợ ngắm trước. Thứ nhất thì ngắm: “ Chúa  Giêsu chịu phép rửa…”Tốt lắm, con ngồi xuống.

Chồng ngắm thứ hai.

Anh thầm nghĩ: “Phép lạ tiệc cưới Cana ai mà không biết”.

Rất nhanh. Thưa cha:

Thứ hai thì ngắm, Chúa Giêsu dự tiệc cưới Cana. Ta hãy xin cho được thêm chút rượu.

Cha xứ: Thôi hôm nay hỏi đến đây. Các anh về học lại:  Tuần sau cha khảo tiếp.

Xui quá! Ba anh cứ nài nỉ.

Thưa cha, xin cha khảo chúng con mùa mừng.

Không được…Mấy anh cứ nài nỉ miết.

Cha quay lại và nói: “ Mùa mừng cha không thuộc…”

—————————-

ĐỀN TỘI

Có một bà kia xưng tội xong. Cha xứ ra việc đền tội cho bà.

Bây giờ con xuống dưới lần hạt 50 kinh làm việc đền tội cho con và con đọc 150 kinh đền tội cho chồng con.

Bà ta thắc mắc: ” Thưa cha, làm sao con lại phải đền tội cho chồng con  chứ?”

Cha xứ mới nói: ” Thì con xưng  tội của chồng con mà, chồng con tội nặng hơn thì phải đền nhiều hơn chứ!”…

——————–

VIỆC ĐỀN TỘI

Có hai vợ chồng kia, bà vợ thì rất là chịu khó siêng năng và đạo đức.

Ngược lại, ông chồng thì lại rất là lười biếng khô khan và nguội lạnh.

Một hôm, bà vợ mới nói với chồng:

“Năm Thánh cũng sắp hết rồi, hôm nay có cha dòng về tĩnh tâm cho giáo xứ, ông lo thu xếp đi tham dự tĩnh tâm rồi tiện xưng tội luôn”.

Ông chồng liền nghe lời. Sau một hồi đi về, ông vào bếp ôm chầm lấy vợ và hôn.

Bà vợ rất ngạc nhiên và nói: Hồi nào đến giờ có bao giờ ông thèm hôn tôi, sao hôm nay ông lại hôn lung tung thề này, tay chân tôi toàn là mắm với muối không này.

Ông chồng liền nói: “Tôi xưng tội rồi, cha bảo việc đền tội về lấy Thánh Giá mà hôn”. Tôi thầm nghĩ Thánh Giá của tôi là bà…

——————–

ĐI ĐẠO TIN ĐẠO ĐỪNG TIN KẺ CÓ ĐẠO

Có hai chàng thanh niên nọ, chuyên chặn đường những người qua lại qua các con đường vắng để trấn lột cũng như cướp bóc. Vào một đêm nọ, tình cờ hai anh chặn đường trúng ngay một cha xứ đi xức dầu cho bệnh nhân ban đêm.

Hai anh rút dao ra và quát nạt: “ Đứng lại, muốn sống thì có bao nhiêu tiền bỏ ngay ra”. Cha xứ liền thò tay vào áo trong để lấy chiếc ví đưa cho chúng, tình cờ một anh thấy chiếc cổ côn của cha, anh bèn nói với anh kia rằng: “ Linh mục mày ạ”.

Một anh bèn nói: “Thôi cha đi đi”. Cha xứ bèn rút trong túi ra gói thuốc mời hai anh hút, một anh liền trả lời: “ Thưa cha hôm nay là thứ sáu tuần thánh chúng con ăn chay, chúng con không hút thuốc”.

“À thì ra những tên chuyên ăn cướp cũng có đạo…”

————————

ĐĨA BAY

Có thằng bé kia vừa đi học về liền nói với bố:

“Bố ơi! con thấy đĩa bay rồi đó!”.

Ông bố trố mắt nhìn chưa hiểu sao, .Thằng bé lại nói tiếp: con đang đi thì thấy một cái bay xuống đường, lúc con đến gần lại thêm một cái nữa .

Ông bố vẫn chưa hiểu được.

Ông liền hỏi: ” Con thấy nó bay ở đâu?”

Thằng bé liền trả lời: “Con thấy trong cửa sổ nhà ông kia nó bay ra, lúc con đến gần nghe thấy tiếng ầm ầm , sợ quá, con vội bỏ chạy “…

—————–

ĐỊA ĐÀNG VÀ ĐỊA NGỤC

Có một ông kia rất là đạo đức, ngày nào ông cũng đến tâm sự với Chúa.

Một hôm, ông mới thưa chuyện với Chúa: Lạy chúa, ngày nay nhân loại chúng con quá đau khổ, mà hầu như con thấy Chúa không còn quan tâm đến thì phải?

Đôi mắt của Chúa rưng rưng những giọt lệ và Ngài nói:

 ” Con thấy không? Khi tạo dựng thiên nhiên và loài người. Ta đã tạo dựng nên bầu trời với những vì sao lấp lánh, núi đồi với những cảnh vật thiên nhiên trông thật là hùng vĩ.”

Để trở thành địa đàng, Ta đã tạo nên Thảo mộc, thú rừng, những bông hoa xinh tươi,  những giòng sông bãi biển thật là thơ mộng để cho anh em chúng con chiêm ngắm và để cùng nhau hưởng dùng.

Nhưng khốn thay! Các con đã phá đổ tất cả các công trình tạo dựng của Ta.

Các con phân chia lãnh thổ để chiếm đóng, các con đã không giúp đỡ nhau, lại còn hà hiếp bóc lột và tàn sát giết hại nhau, “Huynh đệ tương tàn”.

Và rồi, chính các con đã biến vườn “Địa Đàng” của Ta thành vườn “Địa Ngục”…

————————

CHUYỆN KỂ

Vào dịp Noel nọ, khi nghe thấy Chúa ghé thăm trái đất.

Toàn thể dân chúng rất vui mừng,  phòng ốc của khách sạn được trang hoàng một cách hết sức lộng lẫy, an ninh các nơi được thắt chặt, những đầu bếp nổi tiếng trên thế giới sắn sàng phục vụ Ngài bất cứ nơi đâu.

Sau khi máy bay đáp xuống phi trường, toàn dân reo hò tiếp đón và dẫn Ngài đến một khách sạn sang nhất thành phố.

Thấy Ngài lưỡng lự và bảo: ” Nhân dịp NOEL dẫn Ngài đi thăm các hang đá trước đã”.

Sau khi đi thăm các hang đá thì trời đã muộn, và Ngài nói với  dân chúng.

Thôi hôm nay, Ta tạm thời ở hang đá đỡ một đêm, để thưởng thức cái giá lạnh thủa xưa xem sao! sau đó, toàn thể dân chúng đi về.

Sáng hôm sau, dân chúng ra hang đá để gặp Chúa, nhưng lạ thùng thay, chẳng tìm thấy Chúa đâu?

Sau một hồi tìm kiếm, bàn tán. Thấy Chúa lò mò trong một căn lều của người ăn xin bước ra, mọi người đều hỏi Chúa: ” Thưa Ngài đêm vừa rồi Ngài ở đâu vậy”.

Chúa mỉm cười và trả lời: ” Đã lâu rồi, Không ghé thăm người bạn của Ta”…

———————–

ĐÔI MẮT TÂM HỒN

Trong ngũ quan của con người, bộ phận nào cũng cần và cao quý, nhưng chắc chắn rằng cao quý và đẹp nhất vẫn là đôi mắt.

Từ đôi mắt, ta được chiêm ngắm thưởng thức tất cả vẻ đẹp bao la trong vũ trụ, và từ đó nó đem niềm vui cũng như hạnh phúc đến cho mỗi người .

Dù mình giàu có hoặc sang trọng thế nào đi nữa, mà phải mù đôi mắt, thì kể là cuộc đời  đã bị khép lại và bị cô lập hoàn toàn.

Đôi mắt thể lý đã là quan trọng như thế, thì ngược lại đôi mắt tâm hồn có khi còn cao quý hơn nữa.

Người ta vẫn thường nói: “ Có mắt mà như mù”. Mà thực sự là như thế.

Dù rằng con mắt thể lý rất sáng, nhưng con mắt tâm hồn lại bị mù lòa trong u tối.

-Mỗi khi chúng  làm hại người khác là chúng ta đang bị mù lòa.

-Mỗi khi chúng ta gây đau thương cho anh em đồng loại là khi đó chúng ta đang bị mù lòa.

-Mỗi khi chúng ta gặp người bị nạn mà không quan tâm, người bị áp bức mà không  bênh đỡ,  là chúng ta đang bị mù lòa.

Nhưng cái mù lòa tăm tối nhất của thế giới ngày nay đó là:

Gây đau khổ và lấy sự đau thương người khác làm niềm vui và hạnh phúc cho mình!

————————–

ĐỜI SỐNG CON NGƯỜI

Một hôm, có một đứa bé hỏi bố:

” Bố ơi,  Sao Chúa không cho những người trên Thiên đàng hiện về để nói chuyện cho những người còn sống nghe hả bố ?”

Ông bố mới trả lời: ” Không đâu con “.

Con người tựa như loài sâu, trước khi thành con bướm. Nó làm thành một tổ kén, và Khi trở thành con bướm, nó thoát ngoài để bay lượn, thi không bao giờ nó trở lại tổ kén nữa.

Đứa bé lại hỏi tiếp: ” Vậy những người xuống hỏa ngục họ có được hiện về không hả bố ?”.

Ông bố: “Càng không được về nữa”.

Đứa bé: ” Tại sao vậy bố ?”.

Ông bố mới trả lời: ” Vì những người xuống hỏa ngục bị quỷ xiềng xích không bao giờ thoát ra được”.

Đứa bé lại hỏi tiếp: ” Vậy mai mốt con có được lên Thiên Đàng không ?”.

Ông bố: ” Con hãy cố gắng sống tốt, mai mốt sẽ được lên Thiên Đàng”…

——————————–

ĐỜI SỐNG VÀ CẦU NGUYỆN

Có hai mẹ con bà kia rất là đạo đức. Tối nào mẹ con cũng cùng nhau đọc kinh lần hạt.

Một hôm, đứa con mới hỏi mẹ: ” Mẹ ơi! tối nào mình cũng đọc kinh,  vậy mai mốt lên Thiên Đàng Chúa có bắt mình đọc kinh nữa không mẹ?”.

 Bà mẹ trả lời : ” Không đâu con, bây giờ mà ai không chịu đọc kinh, mai mốt lên Thiên Đàng Chúa mới bắt phải đọc kinh nhiều”.

Đứa con lại hỏi tiếp: “Vậy những người xuống hỏa ngục họ có phải đọc kinh cầu nguyện không mẹ? “.

Bà mẹ trả lời: ” Không đâu con. Nếu họ biết đọc kinh cầu nguyện thì họ đã chẳng phải xuống hỏa ngục”…

——————

CHUYỆN KỂ

Có ông kia đang dừng xe chờ đèn đỏ, bị một xe đàng sau lao tới đụng vào làm ông lăn ra đường.

Ông quay lại:

– Ông chạy cái kiểu gì  vậy? .

– Ông thông cảm, tại xe tôi thắng không ăn.

– Gặp tôi chứ, gặp người khác là không xong đâu!.

– Ông nói sao?.

– Hôm qua tôi tông vào bà kia, thấy bà nằm im đưới đường, có thấy bà nói gì đâu!…

———————–

ĐƯỜNG ANH ANH ĐI

Có hai vợ chồng kia, bà vợ bị bệnh rất nặng, bà  liền gọi ông  chồng đến và bảo.

Bệnh tình của tôi chắc là không qua khỏi được đâu!

Nếu tôi có bề gì,  ông đừng đi thêm bước nữa nhé, sợ con nó khổ!

Ông chồng mới ngẫm nghĩ, một hồi lâu và trả lời:

” Thôi bà cứ lo phận bà đi, còn tôi, để tôi liệu”.

Bà vợ mở mắt ra và nói: ” Vậy ông định đi bước nữa thật hả”.

Nói xong, bà liền xuôi tay nhắm mắt…

————————–

ĐƯỜNG LÊN THIÊN ĐÀNG

Có thằng bé kia đến hỏi bố: ” Bố ơi! muốn lên Thiên đàng phải làm sao hả bố?”.

Ông bố: ” Con phải  ăn ngay ở lành, không được  gian dối hại người, lừa bịp người khác, rồi thấy người đau khổ phải biết giúp đỡ họ”.

Đứa con lại hỏi tiếp: ” Bố ơi! vậy những người ở ác họ có được lên không bố? “

Ông bố trả lời:

——————

ĐƯỜNG TỚI THIÊN ĐÀNG

Một hôm, có một người ăn mặc rất là rách rưới, anh ta vừa bước đến cửa Thiên Đàng ,  liền ngã quỵ xuống vì không còn đủ sức để bước vào .

Thánh Phêrô liền ra hiệu cho hai Thiên Thần ra dìu anh vào .

Tiếp đến có một người ăn mặc rất là sang trọng với một đoàn người tháp tùng trên một siêu xe óng ánh chạy thẳng tới cửa Thiên Đàng .

Thánh Phêrô liền ra hiệu cho hai Thiên Thần chặn lại. Ông ta mở cửa  bước xuống, sau một hồi nghe sự thanh minh của người đó.

Thánh Phêrô liền nói: ” Ông không vào được đâu”. Vì trên này, không có ăn bẩn hối lộ và cũng không có sự bóc lột và cướp bóc. Vả lại, những người trước đây ông đã từng hà hiếp bóc lột, họ ở trong đó cả rồi.

Tôi e rằng nếu cho ông vào, những người đó họ sẽ chống lại ông, và sau này Thiên Đàng không còn được sự bình an và hạnh phúc nữa.

Thôi ông thông cảm và tìm nơi khác cho…

——————————

ẾCH ỘP

Có một con ếch nọ khi vừa nhảy ra khỏi hang thi vô tình rơi xuống một cái hố sâu.

Ngày ngày ăn bùn đất rồi cũng lớn lên, đêm đến chỉ biết kêu hai tiếng ọp ọp, cho đến khi trưởng thành rồi già yếu.

Tình cờ lại một con ếch kia sa xuống cùng một hố đó, ếch tìm cách trèo lên nhưng không được đành phải ở chung một lỗ.

Hai ếch ngày ngày cùng ăn, cùng ngủ và tâm sự với nhau.

Ếch mới rơi xuống bèn nói: Từ ngày rơi xuống cái hố này, tôi không còn đi được tới đâu, chẳng còn được thấy vũ trụ bao la, không còn được nghe tiếng chim hót, trăng lên, ngắm nhìn biển rộng xanh trong, đêm ngày chỉ còn biết ăn ngủ rồi đợi đến ngày chết thôi.

Ếch kia bèn dõng dạc trả lời: Tôi chỉ đi vài quanh là hết đất, bầu trời chưa đủ cái nhìn của tôi, có cái gì mà tôi không biết.

Ếch mới rơi xuống mỉm cười và trả lời: ” ĐÚNG LÀ ẾCH NGỒI ĐÁY GIẾNG”.

————————–

GIẤU ĐẦU HỞ ĐUÔI

Có hai anh khỉ kia ngồi buồn tâm sự với nhau:

“Sao các lớp đàn anh mình thành người, mà sao mãi mình vẫn chưa được thành người?”

Hai anh bàn tính với nhau rồi bắt đầu lên kế hoạch.

Từ nay, ngày ngày mình nhổ lông cho nhau xem có mau biến thành người? “Đúng rồi đó”.

Chỉ một ít ngày sau, hai anh đã trần trụi và chỉ còn ít lông trên đầu,  hý hửng, hai anh bắt đầu đi kiếm quần áo, mặc vào rồi dẫn nhau xuống phố.

Hai anh rất ngạc nhiên, vì đi tới đâu, qua bất cứ chỗ nào cũng đều thấy người ta phì cười.

 Không hiểu tại sao?

 Hai anh mới chợt nhớ ra!

Hỏng rồi, mình mặc quần mà quên không nhét cái đuôi vào trong…

Thật đúng là giấu đầu lòi đuôi.

————————

 GIÀU NHÂN GIÀU NGHĨA

Có một ông kia, một hôm nói với đứa con:

“Bố thấy gia đình mình nghèo khổ, nếu con bằng lòng , có người kia họ rất là giàu có, con có thể sang ở với họ, như thế con sẽ được sung sướng “.

Vừa nói đến đây, đứa con không cần suy nghĩ: ” Không! con không ở với họ đâu! con chỉ ở với bố thôi”.

Ông bố mới hỏi: “Tại sao vậy con?”.

Đứa con mới trả lời: “Họ giàu có thì mọi người đã nhìn thấy rõ, còn bố giàu có không mấy người nhận ra và nhìn thấy”…

——————–

GIỜ ĐỊA LÝ

Trong giờ địa lý, cô giáo hỏi các em học sinh.

Em nào có thể trả lời cho cô biết: ” Đất nước Việt Nam tựa như cái gì”.

Một em đứng lên trả lời.

Thưa cô: ” Việt Nam tựa hình chữ S, cái đầu rất to, cái chân thì bé, bụng thì tóp vào”.

-Làm sao mà em biết?

Thưa cô: ” Em nhìn trên bản đồ”…

—————–

CUỘC TUYỂN CHỌN NGƯỜI GIỮ CỬA THIÊN ĐÀNG

Chuyện kể: Sau khi Chúa về trời.

Chúa liến triệu tập một cuộc họp toàn thể các thiên thần và các thánh.

Cuộc họp được bát đầu.

Chúa nói: “Trước hết, là phải tuyển chọn cho Thầy một người khôn ngoan và xứng đáng để  canh giữ cửa Thiên Đàng”.

Sau khi được đề cử cũng như qua  những lời trình bày của các thánh.

Vị thì nói : Nếu con là người gác cửa thì không một kẻ gian nào qua mặt con được.

Vị khác lại nói: Thưa Chúa, con thì rất ghét kẻ ăn bẩn hối lộ, nên việc đó tuyệt đối là con không bao giờ có.

Một vị khác lại nói: Thưa Chúa, ngày nay đĩ diếm trộm cắp lẫn lộn , nếu không tinh mắt thì không thể nhận ra được.

Chúa bèn hỏi: “Còn Phêrô, con nghĩ sao?”

Thánh Phêrô liền trả lời: “Thưa Chúa, con phải xét, có đứa ăn cắp ổ bánh mì, nhưng cả làng đều biết, còn có người ăn cắp cả sọt bánh mì, nhưng chẳng ai biết, Có đứa ngoại tình một lần, cả làng đều lên án, có đứa làm gái tứ phương nhưng lại chẳng ai biết”.

Chúa liền ra quyết định: “Kể từ hôm nay, con canh giữ cửa Thiên Đàng cho Thầy”.

—————————

HAI QUẢ TRỨNG

Có một bà kia vừa về đến nhà liền nói với con:

 “Mẹ thấy trong vườn bên cạnh có hai quả trứng, con ra nhặt không có họ nhặt mất”. Thằng bé vội chui sang vườn nhà bên, không những nhặt được hai quả trứng mà lại bê thêm con gà.

Vừa đến nhà bà mẹ liền nói: “Sao giỏi vậy con”.

Đứa con mới trả lời: ” Con sang nhặt trứng thấy con gà đang đẻ, con bắt về luôn”.

Không đầy một năm sau, đứa bé không mấy ngày không đem trứng thì lại đem gà về , hầu như không chuồng gà nào, nhà nào nuôi gà mà nó lại không biết, không những nó biết cách bắt gà mà nó còn biết cách bẫy gà.

Ăn không hết, bà mẹ đem ra chợ bán để đổi những đồ ăn khác.

Một hôm, bước vào một nhà kia, vừa bắt được con gà, chủ nhà bước ra và em liền bỏ chạy được một quãng. Không may cho em, em đã bị rớt xuống một cái giếng hoang.

Người mẹ ở nhà thấy sốt ruột,  tối rồi mà cũng chẳng thấy con về, bà và mọi người đi tìm, cuối cùng phát hiện em đã chết dưới một giếng hoang “. Mới vừa tròn 10 tuổi”.

Nhìn thấy con, bà vô cùng hối hận và đau đớn …”Tất cả là tại tôi”.

————————–

HÀNG RÀO KHÉP KÍN

Ngày nay chúng ta nhận thấy rất nhiều nhà cao tầng được mọc lên của các doanh nhân sau những năm làm ăn gọi là trúng mánh.

Biết bao căn biệt thự của các ông về hưu, những tòa cao ốc những sân vườn được bài trí một cách hết sức kỳ công và tỷ mỉ.

Để được tự do hưởng thụ không phiền hà đến ai và cũng không muốn cho ai quấy rầy, họ cố dùng mọi cách để bịt tai trước những gì đang xảy ra cho người khác, mặc cho người khác kêu gào. để thỏa mãn cho sự kiêu ngạo và ích kỷ của mình.

Người ta xây những hàng rào hết sức kiên cố, cổng cao tường kín.và để gìn giữ những của cải được an toàn, người ta gắn Camera để theo dõi, khóa chống trộm và nuôi những con chó vô cùng dữ tợn.

Chính những hàng rào ngăn cách đó, lại là một nấm mồ chôn kín mình trong sự hao mòn của cô đơn và chết dần trong sự ích kỷ của chính mình…

—————————-

TÌM VÀNG

Có hai vợ chồng kia,  một hôm nghe thấy bà vợ khóc ầm nhà,

 Một ông hàng xóm nghe thấy bà khóc, vội chạy sang .

Thấy ông chồng đang hấp hối trên giường.

Ông  liền nói: ” Bà bình tĩnh đi, chứ cứ khóc rối thế này, thì ai còn làm được gì”.

Bà vợ mới quay sang nói: “Bình tĩnh sao được, ông nghĩ coi, có hai cây vàng mang đi đâu, mà giờ này, ông còn không chịu nói nữa chứ”.

Ông hàng xóm mới nói: “Bà thấy chưa, giá đem cho tôi giữ có phải hay không, chứ giờ này thì biết đâu mà mò?”…

———————-

HẾT NÓI

Chuyện kể: Một hôm, có một anh chàng kia đến một tiệm để mua kính.

Anh thử một cặp, rồi lắc đầu:

Không đọc được.

Chủ tiệm đưa cho anh một cặp khác.

Anh cau mày:

Càng không đọc được.

Đến khi thử hết cả tủ kiếng, anh khách hàng bực tức, vùng vằng nói lớn:

Tôi từ xa đến đây, cốt mua một cặp kính để đọc sách, thế mà cả tủ kiếng của ông mà sao không có được một cặp nào, nghĩa là sao?

Ông chủ tiệm lấy làm lạ, đánh bạo hỏi:

Xin lỗi ông, ông có bao giờ đọc sách chưa ạ?

Anh khách hàng bực tức đấm mạnh xuống bàn và nói:

Tôi mà biết đọc thì mua kính nhà ông làm gì nữa?…

———————

HẾT THUỐC CHỮA

Có thằng bé kia, vừa đi học về tới nhà liền cáo bố:

“Bố ơi, con đang đi học, tự nhiên thằng kia nó đánh vào mặt con đó bố”.

Ông bố nhìn mặt con bị xưng thấy xót thương, lắc đầu: ” Hết thuốc chữa”. Đứa con chẳng hiểu gì cả.

Ngày hôm sau, đứa con lại chạy về nói bố: ” Ngoài kia có mấy chị đang đánh nhau, xé  rách cả quần áo ra nữa bố ạ”.

Ông bố lại lắc đầu : ” Hết thuốc chữa”.

Đứa con liền hỏi: ” Ngày nào cũng hết thuốc chữa là sao hả bố ?”.

Ông bố mới trả lời: ” Loại bệnh này không có thuốc chữa đâu con”…

—————————–

HỌC HÀNH

Có thằng bè kia, sáng sớm nói với bố:

“Bố ơi! con không đi học nữa đâu!”

Ông bố: ” Làm sao con lại không đi học “

Đứa con: ” Tháng này xếp hạng con đứng thứ chín, bạn con cứ nói con là học ngu”.  Chắc con không đi học nữa đâu!.

Ông bố: ” Lớp con có bao nhiêu đứa”.

Dạ: ” lớp con có mười đứa”

Đứa con hỏi bố: “Ngày xưa bố đi học bố đứng thứ mấy?”.

Ông bố: “Nếu tính dưới lên là bố đứng thứ hai đó con”…

———————-

HỐI HẬN

Có một bà góa nọ, duy nhất có một cậu con trai, vì chồng mất sớm nên cuộc sống vất vả nuôi con. 

Vì không chăm lo cho con  học hành cũng như giáo dục được đến nơi đến chốn, cậu con trai đã trở nên hư hỏng và luôn luôn cãi lời mẹ.

Khi đến tuổi cậu lập gia đình , gặp được người vợ cũng theo lối sống của chồng luôn khinh miệt mẹ, bà có nói gì thì chưa kịp xong hai vợ chồng đều cắt ngang và cho bà là người nói nhảm, già rồi lẩm cẩm.

Một hôm, hai vợ chồng đi làm về thì thấy bà đã bất động nằm thoi thóp trên giường, chỉ còn phát âm  ra được một vài tiếng gió, bà chỉ vào góc nhà và bà đã ra đi.

Sau khi bà qua đời được vài ngày, hai vợ chồng mới thắc mắc và đúng như chỗ bà chỉ, hai vợ chồng liền đào lên và thấy một hũ vàng mà bà đã giành dụm bấy lâu nay.

Hai vợ chồng liền ngồi thẫn thờ và ân hận!

Nếu mình chịu ngoan ngoãn lắng nghe lời mẹ, thì giờ đây, không phải là một hũ vàng mà còn nhiều hũ vàng khác nữa.

—————————-

CHUYỆN KỂ

Có hai ông bạn gặp nhau, một ông hỏi;

-Sao! không lo lấy vợ đi chứ, già tới nơi rồi?. Ông kia mới trả lời:

 “Lấy sao nổi, bòn được ít tiền lấy vợ, nuôi mấy ông bác sĩ hết rồi. Đợt này, chắc còn phải vay mượn để  lên thành phố, nuôi thêm mấy ông nữa, tiền đâu mà lấy vợ”.

-Biết vậy, sao ngày xưa ông không lo học nghề bác sĩ đi, để có người nuôi.

-Nào có biết đâu? Ngày xưa mình cứ nghe nói: Đi khám bác sĩ, bây giờ mới biết,  bác sĩ họ khám mình, chứ nào mình có được khám bác sĩ đâu !…

———————

CHUYỆN KỂ

Có ông kia đi khám bệnh về .

Đứa con mới hỏi: “Bố ơi! sao con thấy người ta đi khám bệnh một lúc là về, sao bố đi khám gì mà cả một ngày trời vậy bố?”

Ông bố mới nói :”Tại bố khám kỹ nó mới lâu như vậy đó con!”

– Vậy bác sĩ họ có nói làm sao không bố?.

-Thấy bác sĩ nói:

“Ruột gan phèo phổi của bố thì còn đầy đủ cả con ạ, cái gì cũng tốt, tim to, mật lớn,  gan to, dạ dày thì săn chắc”.

Có điều bác sĩ dặn: ” Bố nên tập thể dục hàng ngày, nếu để tình trạng tắt thở là chết ngay”…

———————— 

CHUYỆN KỂ

Có một  ông kia vô cùng khó tính.Trong nhà thì ông không bằng lòng với bất kỳ công việc gì mà vợ con làm, ra đường  nhìn thấy bất cứ gì ông cũng khó chịu.

Đặc biệt,  nhìn thấy bất cứ ai, ông cũng phê bình chỉ trích và hầu như ông không đón nhận bất cứ một công việc gì của người khác.

Một hôm, ông bước vô một siêu thị , vừa xuống xe, chợt ông nhìn thấy có một người đang đứng nhìn mình.

Ông thầm nghĩ:  “Thằng cha nào mà  nhìn thấy sao dễ ghét quá”.

Ông càng đến thì người kia cũng tiến đến gần, ông lại càng bực mình thêm. Khi tiến gần hơn một chút nữa, ông giật mình và nhận ra đó là một cửa tiệm bán  gương, hình trong gương chính là hình ảnh của ông.

Ông rất lấy làm xấu hổ và hổ thẹn trong lòng,  ông thầm nghĩ: ” Vậy trước tới giờ, mình ghét người lại là  ghét chính mình”…

——————

THẢ HỒN THEO MÂY

Trời cao đất thấp khôn dò

Ngồi suy ngẫm nghĩ có người tạo ra

Sao mai bắc đẩu thiên hà

Tôn ty trật tự muôn đời còn đây

Ngồi suy hết sức lạ lùng

Ngày đêm đều đặn cho người hưởng không

Núi đồi sông nước chập chùng

Chim kêu vượn hót cá thì lội sông

Hoa xinh nở rộ mỗi mùa

Tăng thêm vẻ đẹp điểm tô cho đời

Mưa rơi tí tách bên thềm

Sương rơi nhung nhớ cho người hồn thơ

(H N)

 ———————

CHUYỆN KỂ

Có thằng bé kia vừa đi học về liền nói với bố:

“Bố ơi!  bạn con ngày nào nó cũng khoe với con, cái gì nó cũng khoe cho cả lớp đều biết bố ạ!”.

Ông bố: “Giỏi, thì cần gì phải khoe nữa con!”

Đứa con: “Vậy đứa nào dốt mới thích khoe hả bố?”

Ông bố: ” Dốt mới cần phải khoe chứ con”.

Đứa con: “Dốt mà khoe, họ biết cái dốt của mình thì sao? “

Ông bố: “Thì vậy nó mới dốt”…

————————–

KIẾP NGHÈO

Lưng còng thân gánh nặng nề

Đơn thân một gánh kiếp người lầm than

Đau thương một kiếp con người

Lầm than vất vả biết nhờ cậy ai

Khốn thay thân phận kiếp nghèo

Người đời quên lãng mặc thân đau lòng

(H N)

———————-

KIẾP NGƯỜI !

Ta vào đời bắt đầu bằng tiếng khóc

Khi lìa đời cũng tiếng khóc mà thôi

Cả cuộc đời là cố gắng không nguôi

Xuôi tay xuống chỉ còn hai mét đất

Sao ta mãi bận hơn thua được mất

Cho nặng người và nặng cả lòng ta

Dẫu cuộc đời có bão tố phong ba

Khéo chèo chống cũng tới bờ bình lặng

Ta quên đi những ân tình sâu nặng

Ngụp lặn hoài theo dòng chảy thời gian

Cố kiếm tìm chút ảo vọng hư danh

Rồi cũng sẽ tan đi như bọt sóng

Cuộc đời rồi sẽ trôi qua nhanh chóng

Lặng lẽ miên man như nước qua cầu

Ta bất lực nhìn xuống dòng sông sâu

Bao danh vọng cũng chỉ là hư ảo

Vậy nên xin , ta đừng là ốc đảo

Hãy mở lòng với tất cả yêu thương

Hãy thứ tha với không chút hận vương

Để ân tình mãi luôn theo ngày tháng

(Đưa tiễn một người thân trở về lòng đất lạnh vào buổi sáng trời mưa tầm tã sao cảm thấy chạnh lòng …! 19/08/2016 )

————————

CHUYỆN KỂ

Ngày xưa có một ông quan. Hầu như trong suốt thời gian làm quan, ông chỉ chăm lo đến đời sống của dân chúng,  tranh đấu  quyền lợi cho dân, đặc biệt là tầng lớp dân nghèo. Cuộc đời của ông, cho dù lời ra tiếng vào,  ông hầu như lấy niềm vui của dân làm hạnh phúc cho ông.

Khi ông qua đời, chẳng ai bảo ai, dân chúng đeo tang đứng hai bên đường tiễn đưa, cũng như khóc thương ông.

Các quan khác lấy làm lạ.  “Ông  này sao lại lắm bà con anh em đến thế?”.

Khi đến nhà tìm hiểu, người ta đọc được trên bàn làm việc của ông một câu duy nhất:

“HẠNH PHÚC CỦA TÔI LÀ THẤY MỌI NGƯỜI ĐƯỢC HẠNH PHÚC”.

………………………..

LẮNG NGHE HỌC HỎI

Có một ông kia từ bé cho đến lớn không biết bơi lội và cũng chưa khi nào ông ta nhìn thấy người ta bơi lội.

Một hôm, một ông bạn hàng xóm sang chơi, sau một hồi nói chuyện xã giao.

Ông mới buột miệng, mưa lớn thế này nước ao dâng lên ngập đầu thì bất cứ ai xuống đều chết hết.

-Ông  bạn hàng xóm mới trả lời: ” Thì bơi qua có sao đâu”.

-Ông chủ nhà trả lời: Ông nói sao? nước ngập đầu thì phải chết chứ sao mà sống được !

-Ông bạn hàng xóm mới nói: “Thì tôi nói là bơi qua có sao đâu!

-Ông chủ nhà quả quyết, nước ngập đầu, ông cố nội ông cũng phải chết, chứ còn ông.

-Ông hàng xóm bực mình. Thôi, về nói chuyện với vợ cho sướng…

————————–

LỚP HỌC TÌNH THƯƠNG

Ngày đầu tiên cô giáo dạy học cho một lớp học tình thương, đa số là các em học sinh nghèo.

Sau buổi học cô giáo tập hát cho các em:

“Các em có thích cô tập hát cho các em không”.

Dạ thưa cô: “ Có ”.

Vậy bậy giờ các em hát theo cô nhé: “Đi học về, đi học về, đi học về em chào cha mẹ.”

Hát xong được một câu thì có một em  giơ tay lên : “Thưa cô em không có cha mẹ thì em hát chào sao”.

Cô giáo: “Làm sao em lại không có cha mẹ”.

Dạ thưa cô: “Ba em chết còn mẹ em đi lấy chồng rồi cô a….”

—————————-

THẾ GIỚI TÂM THẦN

Một hôm,  anh gác cổng bệnh viện tâm thần vô tình quên khóa cửa.

Các bệnh nhân đều bỏ trốn hết ra ngoài.

Được tin, Giám Đốc cho các nhân viên phải ra ngoài đi tìm cho được các bệnh nhân để mang họ trở về trại.

Sau ba ngày tìm kiếm,  nhưng các nhân viên không mang về được một bệnh nhân nào.

 Khi về đến nhà, các nhân viên đều báo cáo với Giám Đốc.

Thưa Giám Đốc: “ Đã ba ngày chúng tôi đi tìm kiếm, từ thành phố đến khắp các hang cùng ngõ hẻm nhưng thấy người nào cũng giống người nào.”

Nếu mang hết họ về, e rằng chúng ta không có chỗ để chứa, nên chúng tôi đành phải để họ ở ngoài vậy…

——————

MẤT XE

Có hai bố con ông kia đi chợ tết.

Vừa vào chợ được khoảng 10 phút , khi trở ra thì không thấy chiếc xe mình đâu.

Đứa con liền hỏi bố: ” Bố ơi!  xe mình dựng ở đây mà sao không thấy vậy bố ?”.

Ông bố mới nói: ” Bực mình, lấy mà không hỏi mình nột tiếng mới tức chứ”.

Đứa con lại hỏi tiếp: ” Vậy bố có quen với nó không bố? “

Ông bố: ” Biết thằng nào đâu mà quen, mà quen thì còn nói làm gì nữa!”…

———————-

CHUYỆN KỂ

Có ông kia rất là mê câu cá, hầu như chiều nào ông cũng  đi câu, nhưng không hiểu sao chẳng mấy khi ông câu được.

Chiều về, đi ngang chợ là ông mua mấy con cá  để về khoe với vợ.

Một hôm, cũng như những lần trước. Ông đi ngang qua chợ mua hai con cá mang về khoe với vợ.

Em coi này: “Hôm nay anh câu được hai con rất là to “.

Bà vợ đến xem và hỏi: “Anh câu bằng mồi gì mà cá biển nó cũng ăn vậy”.

Ông chồng mới nói: “Cá bây giờ nó giống nhau vậy đó, không phải cá biển đâu”. Em không thấy bây giờ ra biển đánh cá, đâu ai còn phân biệt được cá  Việt Nam cá Thái Lan hay cá Trung Quốc đâu!…

——————–

CHUYỆN KỂ

Có ông kia rất là mê câu cá.

Hầu như chẳng mấy ngày mà ông không xách cần đi câu .

Một hôm!

Quái lạ, mọi khi mình câu được lắm, mà sao hôm nay chẳng có con nào chịu ăn?.

Ông thay hết mồi này đến mồi khác mà vẫn không được,  thấy cá cứ một ngày một đông luẩn quẩn đến bên ông.

Ông thắc mắc,  nhìn xuống.

Chết rồi:  “Thì ra sáng giờ mình quên khóa quần”…

—————————

MÊ SỐ ĐỀ

có hai vợ chồng kia rất là mê số đề.

Một hôm, hai vợ chồng chở nhau đi chợ, tình cờ thấy thằng bé đang dắt một con dê.

Ông chồng mới nói: ” Em ơi, chắc chắn chiều nay nó phải ra dê rồi”.

Bà vợ cũng nói: ” Em cũng đang định nói anh”.

Hai vợ chồng về đến nhà, ông chồng mới nói: ” Dê này dê to là phải dê 75″.

Bà vợ: ” Đúng đó anh”.

Hôm nay mình phải làm một quả hốt xòng mới được.

Chiều đến, hai vợ chồng ra coi  xổ số, đầu 76 đuôi 76.

Ông chồng mới nói: ” Thôi chết rồi, mình quên không cộng thêm thằng bé dắt dê nữa”.

Bà vợ cũng tiếc và nói: ” Em cũng quên mất, nam chồi nữ thụt, anh đi ghi đáng lẽ anh phải tăng lên một nút nữa mới đúng”.

Thế là cả hai vợ chồng mất dê !!!…

—————————-

MÊ TIẾT CANH

Có ông kia, chuyên lấy tiền vợ  đi nhậu, nhậu lần nào về cũng bị vợ đánh.

Một hôm nhậu xong, ông còn mua bịch tiết canh củ vào bụng đem về.

Về đến nửa đường, gặp ngay vợ đi chợ, lập tức, bà liền xông vào  đánh túi bụi.

Ông tay đỡ tay ôm bụng: “Thôi chết, vỡ rồi”.

Bà vợ đang hăng máu, đánh tiếp: ” Vỡ này, vỡ gì mà vỡ “.

Ông ta lăn ra: “Vỡ bụng rồi, bà không thấy tiết nó chảy hay sao? “…

—————————-

MIẾNG TRẢ MIẾNG

Có hai vợ chồng kia mới lấy nhau rất là hạnh phúc, nhưng chỉ được vài năm, hai vợ chồng bắt đầu lục đục to tiếng.

Một hôm ông chồng mới nói với vợ:

 – Ngày xưa trước khi tôi lấy bà , tôi thấy bà ăn nói rất nhỏ nhẹ dễ thương nên tôi mới lấy. Bây giờ thì ngược lại, bà lại là người to mồm nhất xóm.

Bà vợ tức quá cũng không để yên.

– Ông nói đúng đó!

Ngày xưa khi chưa lấy ông, tôi chỉ cần nói tiếng gió là ông cũng đủ nghe thấy, nhưng từ ngày tôi lấy ông đến giờ, hình như tai ông bị điếc…

———————-

MỘT GIÀ MỘT TRẺ BẰNG NHAU

Không biết các bạn thì làm sao?

Ngày trước, mình cứ nghĩ rằng: Về già, chắc cái gì cũng phải giảm và bớt đi, giảm ăn giảm ngủ giảm nói v.v…

Đến nay, mới già một chút thì ngược lại.

Càng ăn nhiều, ngủ nhiều hầu như cái gì nó cũng tăng.

Thật, đúng như người là ta nói: ” Già chưa  nên nết”…

———————–

CHUYỆN KỂ

Một hôm, có đứa bé đến hỏi bố:

“Bố ơi! Ngày xưa nhà mình mua đất 1000m2, sao bây giờ đo  còn có 900m2  hả bố?”.

Ông bố mới trả lời:

 ” Bố đoán, có lẽ mấy năm vừa rồi nắng nóng  nên nó rút lại “…

————————–

MUỖI ĐỐT NHÀ

Có cặp vợ chồng kia mới cưới, sống rất là hạnh phúc sáng tối không hề rời nhau nửa bước. Cũng như thường lệ, trước khi lên giường ngủ, anh chồng thường vỗ tất cả các con muỗi lọt vào trong mùng. Nhưng không hiểu sao tối nay anh chẳng thấy con nào. Một hồi sau, cô vợ phát hiện thấy có muỗi vo ve trong mùng. Vợ liền nói với chồng: “Em thấy có muỗi trong mùng”.

– Anh dậy bắt đi:

– Anh chồng đáp: “ Sao anh chẳng thấy nó đâu cả”.

– Cô vợ liền nói: “Em thấy nó đậu ở góc mùng kìa”.

– Anh chồng: “Thôi kệ nó đi em”.

– Cô vợ: “Anh không dậy thì em dậy”

– Anh chồng; ‘Thì cô dậy mà bắt”.

– Cô vợ: ‘Hôm nay tôi bắt, mai ông bắt”.

– Anh chồng: “Mày thích bắt thì bắt,  tao không bắt”.

– Cô vợ:  “Mày không bắt, tao cũng không bắt”.

– Anh chồng: “Xuống đất mà ngủ cho khỏi muỗi”.

– Cô vợ: “Giường tao, tao ngủ, mày xuống mà ngủ”.

– Anh chồng tức giận giật phăng chiếc mùng rồi bước ra khỏi phòng…

Đúng là con muỗi đốt nhà.

—————– 

NGÀY MAI SẼ RA SAO?

Có hai vợ chồng kia sống ở vùng ven biển.

Vào hồi trước, sau thập niên 80, gia đình anh ta làm nghề chài lưới từ đời cha truyền con nối, cho nên anh rất thành thạo và kinh nghiệm trên biển cũng như địa lý và hải bàn.

Sau khi đất nước hoàn toàn thống nhất, anh đã tổ chức những cuộc vượt biên cho những ai muốn ra nước ngoài sinh sống, mỗi người muốn đi phải chi phí từ hai đến ba cây vàng.

Sau những cuộc đưa người vượt biên rất an toàn, rất nhiều người  tìm đến để nhờ cậy anh.

Một thời gian, gia đình anh trở nên rất là giàu có.

Ngoài tài sản sẵn có, số vàng của anh không dưới ngàn cây và cuối cùng anh đã quyết định đi chuyến trót để đưa gia đình anh sang định cư nước ngoài.

Nào ngờ, chuyến đi này cũng là chuyến đi định mệnh.

Con tàu của anh đã gặp cơn giông bão.

Vợ chồng anh cùng ba đứa con đã chìm sâu trong lòng đại dương với hàng ngàn cây vàng đã trở về mỏ.

Thật là đáng thương tâm và tội nghiệp.

——————–

NGÀY XƯA NGÀY NAY

Ngày xưa, có một ông quan chuyên hà hiếp bóc lột dân chúng, chỉ lo đục khoét của triều đình cũng như ăn hối lộ .

Một thời gian, ông đã trở nên một người vô cùng giàu có nhất vùng.

Ông xây một căn nhà cao ngất, tầng cao nhất, ông dành để tất cả những đồ vật quý giá, cũng như vàng bạc châu báu.

Để kỷ niệm xây căn nhà được một năm.

Ông tổ chức một bữa tiệc thịnh soạn, để mời các quan chức cũng như những đối tác của ông.

Thật không may, chuẩn bị khai mạc bữa tiệc, bình ga trong bếp bỗng phát nổ.

Ngọn lửa đầu tiên bốc lên lan dần vào chiếc xe hơi, ngay sau đó, ngọn lửa càng bùng phát to. mọi người đều chạy tán loạn.

Riêng chỉ mình ông, vì quá tiếc của cũng như bao năm vất vả,  không sao bước ra khỏi nhà được.

Mọi người cố dìu ông ra, nhưng ra được đến ngoài đường: ” Ông đã bi chết vì ngộp thở”.

Sau khi khám nghiệm.

Trong túi ông còn đúng tờ giấy bạc 50 ngàn…

NGHÈO KHÓ TRONG HẠNH PHÚC

Có hai vợ chồng kia, khi mới lấy nhau rất là hạnh phúc.

Sau cái nghèo cái khổ, người chồng rất là chịu khó.

Ngày ngày vợ chồng làm nghề kiếm củi kiếm sống, cũng như để nuôi hai đứa con

Một ngày vất vả, sau bữa cơm tối, hai vợ chồng ngồi tâm sự bên hai đứa con.

“Một ngày như mọi ngày”, cuộc sống thật êm đềm và hạnh phúc.

Nhờ sự chịu khó của hai vợ chồng, chẳng mấy chốc, gia đình trở nên khấm khá và dành được một số vốn.

Với sự khéo léo của vợ cũng như sự khôn ngoan của chồng.

Ông chồng đã dùng số vốn mà hai vợ chồng tích góp được để làm ăn buôn bán.

Chẳng mấy năm hai vợ chồng đã trở nên giàu có.

Hàng xóm và bạn bè rất đỗi ngạc nhiên khi thấy ông chồng thay tính đổi nết, thường vắng nhà.

Một số người bạn đến chúc mừng cũng như dò hỏi.

Nhưng thật ngạc nhiên, mỗi khi hỏi thăm đến ông chồng, bà vợ chỉ gạt nước mắt, sụt sùi.

Ngày xưa, khi còn nghèo còn khổ, chúng tôi luôn là vợ chồng của nhau. Nhưng giờ đây: ” Ông không còn là chồng của tôi, và rồi, ông cũng chẳng còn là bố của các con  ông nữa”…

————————-

NGOẠI TÌNH

Có một anh kia, một hôm tình cờ mở cuốn phúc âm ra đọc.

Anh đọc ngay vào  đoạn  5-câu 28 Mt Chúa nói: “Ai nhìn người phụ nữ mà ước ao phạm tội là đã phạm tội ngoại tình trong lòng rồi”.

Khổ nỗi, cuốn phúc âm để quá lâu vừa bị rách nát vừa bị gián nhấm, nên anh đọc chữ được chữ không.

Tối hôm đó, anh quyết tâm đi xưng tội.

 Anh vào tòa xưng tội. Thưa cha: ” Con đã phạm tội ngoại tình 100 lần”.

Cha xứ thấy khủng khiếp quá, với hết lời khuyên răn và giải tội cho anh.

Được một tuần sau.

Anh lại tiếp tục vào tòa xưng tội.

Thưa cha: “Con mới xưng tội được một tuần, con lại phạm tội ngoại tình 50 lần”

Cha xứ giật mình, một tuần mà phạm tội ngoại tình đến 50 lần, cha thắc mắc và hỏi: ” Con phạm tội ngoại tình như thế nào”.

Anh mới trình bày, thưa cha, con mới đọc trong phúc âm Chúa nói: “Ai  nhìn phụ nữ là phạm tội ngoại tình”.

Cha xứ liền nói: ” Thôi con về chịu khó kiếm cuốn phúc âm khác đọc xem thế nào nhé”.

——————–

NGU ĐẾN BAO GIỜ

Có hai bố con ông kia, ngày nào ông bố cũng chửi mắng con là thằng ngu.

Một hôm, đứa con mới hỏi bố: ” Bố ơi, sao hôm qua bố chửi con là ngu, hôm nay bố cũng chửi con là ngu”. Vậy, thường là bao giờ mới hết ngu hả bố.

-Ông bố: “Thường là ngu đến chết con ạ”.

-Đứa con mới hỏi: “Vậy chết là hết ngu hả bố ?”.

-Ông bố: “Chết rồi, còn gì nữa mà ngu”…

—————————–

CHUYỆN KỂ

Có một ông kia, nhà rất là giàu có, nhưng lại vô cùng keo kẹt.

Hầu như trong suốt cuộc đời, ông không cần biết đến ai, không bao giờ dám giúp ai một đồng xu hoặc tặng ai bất cứ một cái gì, dù rằng những thứ mà ông đã loại bỏ, ông cũng đều cất hết vào kho.

Đột nhiên, căn bệnh ung thư xuất hiện, ông tìm thày chạy thuốc, đến tất cả các bệnh viện, tìm đến tất cả các bác sĩ giỏi và nổi tiếng , nhưng các bác sĩ đều phải lắc đầu trước căn bệnh của ông.

Duy chỉ còn một bác sĩ nổi tiếng cuối cùng mà ông cũng đã tìm tới.

Vào đến bác sĩ, ông đã cầu cứu và nói rằng: ” Nếu bác sĩ có thể cứu sống tôi, tôi xin dâng tất cả của cải, gia tài của tôi cho bác sĩ”.

Bác sĩ mới trả lời: ” Trước khi ông đến đây, gia tài của ông đã được phân chia cho mọi người, giờ đây, gia tài duy nhất của ông còn lại, chỉ còn là một chiếc quan tài mà thôi”…

—————–

MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20-11

Có một em học sinh kia đi tham dự văn nghệ về, vội vàng khoe với mẹ:

“Mẹ ơi! Hôm nay trường con tổ chức văn nghệ mừng ngày nhà giáo vui lắm mẹ ạ!”

Bà mẹ liền hỏi: ” Hôm nay, lớp con trình diễn văn nghệ tiết mục thứ mấy hả con ?”.

Em liền trả lời: ” Cả lớp con bạn nào cũng phải múa, có mình con được chọn ngồi dưới vỗ tay đó mẹ”.

Bà mẹ: ” Đúng là nhất con rồi”…

—————————

NHỮNG NGƯỜI NGHÈO NHẤT THẾ GIỚI

Ăn xin có gậy ăn mày có bao

Ta thời mượn áo không nồi nấu cơm

Bạn xưa trốn hết người quen lánh dần

Không nhà không cửa không một đồng xu

Không nơi chôn cất không nơi gối đầu

Sớm chiều ngấn lệ tối về tuôn rơi

Tình xưa nghĩa cũ nghĩ lòng quặn đau.

———————

NỬA ĐƯỜNG GẶP VÍA

Có hai ông kia  đi ăn cưới về đến nửa đường, gặp hai bà đang vật nhau. Chẳng hiểu sao, cứ thấy hai bà túm tóc, rồi  xé quần xé áo của nhau.

Hai ông dựng xe lên, thay vì đến can ngăn, thì hai ông lại chạy đến.

“Để chúng tôi phụ xé dùm cho”.

Hai bà vội đứng dậy bỏ chạy.

Một ông còn hô lớn: “Hai bà đứng lại, để tôi xé phụ cho”.

Một bà ngoái lại: ” Ông về nhà ông mà xé “…

———————- 

PHẬN NGHÈO

Mẹ ơi sao nỡ đành bỏ con

Thân con tác thành máu huyết mẹ

Dạ mẹ cưu mang nuôi con lớn

Con mong ra đời thấy mẹ cha

Tình yêu đong đầy giòng sữa mẹ

Con nào dám quên nghĩa sinh thành

Mẹ ơi cho con sống bên mẹ

Khi mẹ yếu đau lúc tuổi già

Thân con bé nhỏ chẳng vương vấn

Tội đời cưu mang con nào biết

Mẹ ơi sao nỡ đành bỏ con.

———————

THƠ NGÂY

Vầng trăng ai nỡ xẻ chia

Thân em phận gái cuộc đời thơ ngây

Nào ai gieo nỗi đau này

Mẹ cha mất sớm đơn côi một mình

Ngày đêm phó thác cho trời

Còn chi đâu nữa quặn đau cõi lòng.

—————————

PHÁN XÉT

Có một bà rất là đạo đức, ngày nào cũng đi lễ, hầu như chẳng mấy ngày mà bà vắng mặt. Đột nhiên, bà bị đột quỵ.

Khi đến tòa phán xét, Thiên thần liền mở sổ tìm tên của bà.

Thấy Thiên thần mở tới mở lui sao không thấy, quá sốt ruột, sợ Thiên thần quên tên, bà liền đọc họ tên của bà cho Thiên thần rõ. Nhưng Thiên thần cứ nhẩn nha tìm hết cuốn này đến cuốn kia.

Cuối cùng Thiên thần cũng đã tìm thấy tên của bà, trong sổ còn ghi rõ:  “Đã cho người hàng xóm một chai nước mắm”.

—————————–

QUYỀN LỰC SỰ DỮ

Có thằng bé kia vừa đi lễ về liền hỏi bố:

“Bố ơi! Dưới hỏa ngục ai là tổng thống vậy bố?”.

Ông bố trả lời: ” Tổng thống là Lu-xi-phe đó con”.

Thằng bé ngẫm nghĩ một hồi lại hỏi tiếp:

“Bố ơi! sao họ không chịu bầu lại hả bố? “.

Ông bố lại trả lời: ” Có bầu lại cũng vậy thôi con ạ”…

————————-

TẠC TƯỢNG

Có một ông kia, sau một thời gian làm ăn gọi là gặp thời, nhà trở nên  rất là giàu có. Đột nhiên, phát hiện ông  bị ung thư.

Ông thầm nghĩ: “Bây giờ chắc chắn là mình sẽ chết nay mai, không biết làm cách nào để cho những đứa con  và những người thừa hưởng gia tài của mình, sau này luôn là phải nhớ đến công lao của ông?”.

Sau khi tính toán họp bàn trong gia đình, ông quyết định tạc một pho tượng của ông đặt giữa nhà, để sau này, mỗi khi nhìn thấy pho tượng là phải nhớ đến ông.

Ngày hôm sau, đứa con trai trưởng có tránh nhiệm đi tạc tượng cho ông. Khổ nỗi,  ông bố mắt nhắm mắt mở đưa ngay hình một ông bạn cho đứa con.

Đứa con cứ thế đưa cho người tạc tượng.

Sau một vài ngày, bức tượng được đem về và đặt ngay giữa nhà.

Ông bố lò mò trong phòng bước ra. “Mẹ bố mày, mày tạc tượng ông hàng xóm mang về đây làm gì”.

Và ông đã lăn ra tắt thở…

———————-

CHUYỆN KỂ

Có ông bố  vừa đi làm về gọi con. Gọi mãi chẳng thấy con trả lời, ông tức quá.

“Mẹ mày thằng kia, tao gọi mãi mà mày không thèm lời vậy! điếc  à”

Đứa con: “Con có trả lời mà bố không nghe thấy đó!”…

—————–

CHUYỆN KỂ

Có một ông  kia bị tai nạn được đưa đến bệnh viện.

Được tin, bà vợ  vừa vào đến phòng cấp cứu, liền la toáng lên.

“Tôi biết ngay mà, cái tật của ông là đi xe, đường không lo mà đi, gặp bà nào cũng nhìn , gặp cô nào cũng ngó không chớp mắt, nên mới xảy ra tai nạn thế này chứ sao nữa”.

Đợi cho bà nói xong, ông mới chậm rãi trả lời:

“Khổ quá bà ơi, bà có biết tôi nhìn cái gì đâu, mà có cái gì lại nhìn không chớp mắt. Tôi nhìn, là để coi có bà nào chưa gạt chân chống xe, để tôi nhắc nhở cho biết thôi”.

Bà vợ : “Thì ông nhìn xuống chân chống, mắc gì ông phải nhìn lung tung nghĩa là sao”.

“Khổ quá, tôi có nhìn cái gì lung tung đâu. Vả lại, hôm nay lúc xảy ra tai nạn , bà có ở đấy đâu mà bà biết tôi đang nhìn cái gì…”

————————-

TẨM BỔ

Có hai bố con ông kia đi ăn cưới, mỗi lần ông gắp đồ ăn cho con, ông lại nói: ” Ăn đi con, ăn cho nó có chất con ạ”.

Ông vừa gắp cho con một miếng thịt bò, đứa con liền hỏi: “Chất gì vậy bố”.

Ông bố nói: ” Chất bò con ạ”. Vừa ăn xong, ông lại gắp cho con  miếng thịt dê, đứa bé lại hỏi: “Thịt  gì vậy bố?”.

Ông bố : “Dê sữa đó con”.

Đứa bé: ” Chất dê để làm gì hả bố?”.

Ông bố: “Ăn đi, dê nhiều chất lắm con ạ”.

Ông lại gắp cho con miếng thịt gà, đứa con lại hỏi: “Thịt gì vậy bố”.

Ông bố: “Thịt gà đó con”.

Đứa con lại hỏi: “Chất gà để làm gì hả bố”.

Ông bố tức mình thấy con cứ hỏi mãi.

“Gà để mà đá chứ để làm gì”…

———————

TÂM SỰ

Có hai anh bạn kia rất lâu. tình cờ gặp lại nhau.

Sau khi ngồi tâm sự tại một quán cà phê góc phố, hết chuyện làm ăn lân la đến chuyện gia đình.

Một anh tâm sự, không biết vợ mày thì sao, chứ vợ tao sao nó suốt ngày càu nhàu khó tính, khó nết  tao không thể nào chịu nổi.

Anh kia mới trả lời: ” Không chịu nổi thì đánh cho nó chứ sợ gì ?”.

Anh bạn này liền nói: “Tao đánh mấy lần rồi, mà đánh không lại”. Bây giờ phải chịu vậy thôi!

Anh bạn kia ngẫm nghĩ một hồi rồi nói: “Hay mày đưa nó sang ở với tao một thời gian xem sao?”

Anh bạn này mới trả lời: “Khổ nỗi, tao không biết nấu cơm “…

———————

THAM SÂN SI

Ham danh sinh mù quáng

Mù quáng sinh đam mê

Đam mê sinh chiếm đoạt

Chiếm đoạt sinh tranh giành

Tranh giành sinh chiến tranh

Chiến tranh sinh hủy diệt

Hủy diệt để toàn quyền

Toàn quyền sinh kiêu ngạo

Kiêu ngạo sinh ngông cuồng

Ngông cuồng sinh tự sát.

—————

THẦN DỐI TRÁ LUXIPHE

Sau cuộc chiến bị thất bại. Luxiphe cùng đồng bọn của chúng đều quy phục trước Tổng Thần Micae.

Chúng nài xin Tổng Thần tâu với Thiên Chúa. Xin Chúa đừng xiềng xích chúng tôi trong hỏa ngục, vì còn rất nhiều người còn muốn theo chúng tôi, chúng tôi còn phải ở lại để dẫn đường cho họ.

Tổng Thần Micae liền nói: ” Các ngươi là những kẻ kiêu ngạo, là thần của sự dối trá và sự dữ, không ai theo các ngươi đâu!”.

Luxiphe liền nói: ” Thưa Tổng Thần, Thiên Chúa là Tình yêu, xin Tổng Thần cứ trình bày, tôi tin rằng, Thiên Chúa sẽ chấp nhận lời thỉnh cầu của chúng tôi”.

Tổng Thần Micae liền vào trình bày cùng Chúa, và được Thiên Chúa chấp thuận”.

Từ đó, ngày đêm Luxiphe họp bàn, chia cho các đồng bọn đi khắp các hang cùng ngõ hẻm trên thế giới, để dụ dỗ nhân loại theo con đường bất chính, gian dối và kiêu ngạo.

Sau một thời gian, các đồng bọn về báo cáo  sự thành công của chúng.

Luxiphe vỗ tay và ra lệnh: ” Các ngươi cứ thế mà làm, chiến thắng nay đã thuộc về ta”…

————————-

CHUYỆN KỂ

Có một thắng bé kia đi học về mới nói với bố:

  ” Bố ơi! ngoài đường có mấy đứa nó chạy xe ghê lắm bố, hình như nó bị điên đó bố”.

Ông bố trả lời: ” Con cẩn thận, có khi nó là người ở hành tinh khác đó”.

——————-

THÁNH CASINO

Có một gia đình kia, ngày nào bà vợ cũng hò hét bắt chồng con dậy đi lễ. Một hôm, mới 4g sáng bà đã to tiếng.

– Hôm nay kính trọng thể thánh casino, bố con ông lo dạy sớm để đi lễ.

 Ông chồng tức quá, trong giường mới quát lên:

– Mẹ, làm gì mà có thánh casino.

Bà vợ chẳng yên:

– Rõ ràng hôm qua tôi nghe rao lịch hôm nay kính thánh casino, mà sao tôi cũng chưa được nghe thấy tiểu sử của ông này.

– Bà chưa biết à, ông làm nghề đan quạt chứ sao nữa.

– Đan quạt nghĩa là làm sao hả ông?

– Thôi mẹ con bà cứ lo đi lễ, về rồi tôi dạy cho bà đan…

————————-

CHUYỆN KỂ

Có một cha xứ kia khảo giáo lý cho các em chuẩn bị lãnh nhận bí tích thêm sức.

Sau khi khảo kinh các em xong, đến lượt cha hỏi về phụng vụ thánh lễ.

Ai trả lời cho cha biết: ” Trong thánh lễ có mấy bài phúc âm và mấy bài giảng”.

Một em giơ tay lên. Thưa cha : “Trong thánh lễ có một bài phúc âm và ba bài giảng”.

Cha xứ: “Trời đất”…

——————-

THẬT THÀ

Có một bà hàng xóm kia có một cái tật. Sáng nào cũng như sáng nào, chửi mèo đánh chó đuổi gà ầm ĩ hết cả xóm hàng giờ đồng hồ.

Thoạt nhiên, cả tuần lễ không thấy bà to tiếng cũng chẳng còn nghe thấy tiếng của bà.

Một ông hàng xóm liền nói với đứa con: “Con sang coi bà hàng xóm của mình ra sao rồi, hay lại chết dập chết dụi ở đâu mất rồi?”

Đứa con nghe lời bố liền sang, gặp ngay bà đang quét sân.

Đứa con thuật lại y như những lời bố dặn: “Bố con nói sang coi bà ra sao? Sợ bà bị chết dập chết dụi ở đâu rồi? “

Bà ta liền quát lên: Bố tiên sư mày, mày không thấy bà mới xâm môi xưng như quả chuối đây này, về nói với bố mày:

“Một tuần nữa là bố con mày chết với tao…”

———————-

CHUYỆN KỂ

Có hai vợ chồng kia, ông chồng thì rất là ít nói, ngược lại, bà vợ thì từ sáng cho đến tối, nói  không biết mỏi miệng.

Một hôm, ông chồng mới nói với vợ: ” Từ khi tôi lấy bà đến giờ,  miệng bà lúc nào cũng như cái loa, không ngưng lấy một tý cho tôi nhờ”.

Bà vợ tức quá: “Rồi, từ bây giờ đến  tối, tôi cá cược với ông, người nào mà mở miệng trước là thua. Phải giặt đồ cho người kia một tuần”.

Ông chồng đồng ý, và ông bước ra ngoài vườn một hồi lâu, ông  vừa bước vào tới cửa. Bà vợ đang mải coi phim và ra hiệu  chỉ ông xuống nhà bếp.

Ông chồng chẳng hiểu gì, xuống tới cửa bếp, ông lại quay trở lên nhà. Bà vợ chỉ vào mũi bà, ra hiệu là có mùi khét dưới bếp, khổ nỗi mũi ông chồng lại bị tịt.

Ông lại tưởng là bà chỉ vào mũi là đến hôn bà.

Ông vội chạy đến hôn bà, bà mới quát lên: ” Mũi điếc à, ông không ngửi thấy mùi cá cháy hay sao”

————————

THIÊN CHÚA LÀ TÌNH YÊU

Có một ông kia đến hỏi Chúa:

“Lạy Chúa, Chúa yêu thương con người, sao Chúa không cho họ biết trước giờ chết để mọi người ăn năn sám hối  được vào Thiên Đàng?”

Chúa mới trả lời: ” Con thấy không, Ta không cho con người biết được ngày giờ chết mà họ còn gian ác đến thế. Nếu ta cho người ta biết được ngày giờ chết, con thử nghĩ coi , họ còn gian ác đến mức nào nữa”.

Ông ta lại tiếp tục hỏi Chúa: “Lạy Chúa, vậy sao Chúa không cho những kẻ gian ác và những người chuyên đi bóc lột chết đi để mọi người đỡ khổ”.

Chúa mỉm cười và nói: “Con nghĩ lại xem, biết bao nhiêu lần con cũng tội lỗi và xấu xa. Nếu Ta phạt những người xấu xa và gian ác thì giờ đây, đâu còn ai trên trái đất này nữa phải không con? “

Ông gật gù và nói: ” Thật  đúng như vậy “…

——————–

THIÊN THẦN VÀ LOÀI NGƯỜI

Có một giáo xứ kia, trong dịp các em học sinh nghỉ hè, thường là các sơ  tổ chức dạy giáo lý cho các em học để xưng tội lần đầu.

Một hôm, trong bài giáo lý dạy về các loài được Thiên Chúa dựng nên. Là có hai loài cao trọng nhất, là loài người và Thiên Thần.

-Thiên thần là loài thiêng liêng (nghĩa là chỉ có hồn).

-Còn loài người là loài có linh hồn và xác (hồn và xác được tháp nhập với nhau).

Trong lớp thì có hai em bản tính khác thường, chuyên chọc phá người khác, không bao giờ chịu chăm chú nghe các sơ giảng.

Giảng bài xong, sơ liền gọi hai em đứng dậy.

-Sơ hỏi, em thứ nhất trả lời cho sơ biết ” Thiên thần là loài nào”.

-Em ngẫm nghĩ, “Thưa sơ, thiên thần là loài có cánh”.

-Sơ liền nghĩ, chim mới là có cánh, thiên thần cũng có cánh (hay)

– Rồi em thứ hai trả lời cho sơ biết: ” Thiên thần là loài có cánh, vậy chim là loài nào”.

-Em ngẫm nghĩ: “Thưa sơ chim là loài có lông”…

———————

LÀM THƠ

Có cô giáo kia, khi đến giờ giải lao nói với các em học sinh:

 ” Có em nào biết làm thơ,  đọc cho cô nghe thử “.

Dạ : “Em xin đọc”.

Bài thơ: CÔ GIÁO

Cô em má núm đồng tiền

Chân thon trắng nõn có thẹo ngay bên.

Cô giáo: “Làm sao em biết cô có thẹo”.

 Dạ thưa cô: ” Hôm trước em nhìn thấy”.

———————-

CHUYỆN KỂ

Có một ông kia đến thưa chuyện với Chúa.

Lạy Chúa, ngày xưa khi đi giảng Chúa nói: “Nếu tay hoặc chân con phạm tội, thì chặt nó đi, thà mất tay hoặc mất chân mà được vào Thiên Đàng, còn hơn có đủ chân tay mà phải vào hỏa ngục!”

“Nếu mắt con phạm tội, thà móc nó đi, thà không có mắt mà được vào Thiên Đàng, còn hơn có mắt mà phải ném xuống hỏa ngục”.

Lậy Chúa, con nhận thấy cái miệng con người nó mới là thứ độc hại, nói hành nói xấu, bỏ vạ cáo gian lừa bịp vu khống, phá vỡ hạnh phúc người khác cũng do miệng lưỡi, là nguyên nhân cũng như nọc độc phát xuất từ nó, sao Chúa lại không nói cắt nó đi, để khỏi phải xuống hỏa ngục . Phải chăng, ngày xưa họ không xấu xa như ngày nay.

Chúa mới trả lời: ” Đúng đó con, người biết sử dụng cái lưỡi, thì tựa như đem nguồn nước giải khát cho người. Còn có người dùng cái lưỡi như ngọn lửa đốt cháy mọi nhà”.

Nếu Cha nói cắt lưỡi đi, thì Cha e rằng:

“Họ sẽ dùng toàn thân để phạm tội, lúc đó sẽ còn tệ hại hơn nữa”…

——————————–

TIẾN CHỨC

Có một ông kia mới được lên chức. Ông ta về mời anh em bạn bè chung vui, chúc mừng. Sau khi tan tiệc, mọi người ra về. Đứa bé con ông mới chạy đến hỏi bố :

 “Bố ơi! sao bố được lên chức, sao con chẳng thấy oai tý nào, bố vẫn bình thường như mọi ngày  mà”.

Ông bố mới trả lời : “Con không biết đâu, mai mốt lớn lên con mới biết, oai lắm đó con”.

Đứa bé liền nói: ” Vậy mai là bố hết sợ mẹ rồi hả bố”.

Ông bố liền trả lời: “CON NÓI NHỎ THÔI”.

————————–

TIÊN TỬU

Có hai vợ chồng kia, ông chồng thì rất thích uống rượu, ngược lại, bà vợ thì vô cùng ghét những người uống rượu.

Một hôm, bà vợ mới nói với chồng: ” Tôi mà biết ông uống rượu như thế này, chắc chắn là tôi không bao giờ lấy ông”.

Ông chồng mới trả lời: “Chỉ vì ngày xưa tôi uống rượu, mắt bị hoa nên tôi mới lấy bà”.

Bà vợ tức quá: ” Ông tưởng ông bị hoa mắt, còn tôi không bị hoa mắt à “…

————————-

TÌNH CHA CON

Có một cháu bé, một hôm đến hỏi Chúa:

“Chúa ơi! sao con thấy nhiều người rất tốt, sao Chúa lại để họ chết sớm vậy Chúa”.

Chúa trả lời: “Trước khi Cha trả lời con, Cha thử hỏi con xem sao nhé”.

Nếu con có một vườn hoa, vậy con sẽ dâng cho Cha những bông hoa nào?.

Cháu bé trả lời: “Thưa Chúa, Con sẽ chọn bông hoa nào đẹp nhất, để con dâng cho Chúa”.

Chúa nói: “Cha cũng như vậy đó con!”…

————————–

TÌNH LÀNG NGHĨA XÓM

Có hai ông bà kia, ông chồng thì rất là ích kỷ và keo kẹt. Hầu như trong suốt cuộc đời ông, ông chưa hề biết giúp đỡ, hỏi thăm và quan tâm đến ai, kể cả hàng xóm láng giềng với ông.

Hoàn toàn ngược lại, bà vợ lại rất vui vẻ và quảng đại, nên ai cũng đem lòng quý mến.

Một hôm, ông bị ngã quỵ và nằm trên giường bệnh.

Ngoài những người hàng xóm ra, còn biết bao người mà hầu như ông chưa hề quen biết, đến hỏi thăm cũng như giúp đỡ ông .

Ông rất ngạc nhiên,  liền đánh bạo hỏi : ” Tôi và các ông bà rất là xa lạ, sao biết tôi bị nạn, đến thăm và giúp đỡ tôi”.

Một người trong nhóm liền trả lời:

“Chúng tôi đến thăm hỏi giúp đỡ ông, là chính vợ của ông đã làm gương cho chúng tôi những điều đó!”.

—————————

CHUYỆN KỂ

Có hai vợ chồng  kia.

Một hôm, bà vợ thấy ông chồng bỏ ra bàn tờ giấy bạc 500k, đốt  nến để hai bên,  ông chắp tay, nhắm mắt , miệng đọc thì thầm.

Bà vợ nghĩ , ông này thần kinh nặng rồi, chắc phải nhờ người mang đi bệnh viện thôi.

Bà  liền núp sau bức màn nghe xem ông nói gì?  lắng nghe một hồi, thấy ông đang lẩm bẩm :

” Bác ơi! con nhớ bác lắm, lâu lắm rồi con mới nhìn thấy bác, xin bác đừng bỏ con bác nhé, đợt này bác có đi đâu xin bác mau về với con nhé bác”.

Đứa con vừa trong phòng bước ra, bà ra hiệu.

“Im lặng, bố con đang cầu nguyện”…

—————————

CHUYỆN KỂ

Có một ông kia. Khi tới tòa phán xét, ông quỳ sụp xuống trước mặt Chúa, để đợi phán xét.

Khi Ngài mở cuốn sổ ra.

Đọc lần lượt  các việc lành mà khi sinh thời ông ta đã làm.

Ông cảm thấy rất lo lắng, nghĩ rằng: “Việc lành của mình thì quá ít, làm sao sánh nổi các tội của mình đã phạm , không biết rồi Chúa sẽ tính sổ với mình như thế nào đây

Thoạt nhiên, thấy Chúa gấp sổ lại,  ra hiệu cho thiên thần dẫn ông vào Thiên Đàng.

Ông ngẩng mặt lên như muốn nói gì với Chúa.

Nhưng thiên thần dẫn ông vào được mấy bước thì nói với ông:

 ” CHÚA QUÊN RỒI”…

——————-

 TRĂN TRỐI

Có hai anh bạn rất thân với nhau. Một anh thì rất là yêu đời, còn một anh thì lúc nào cũng u sầu, bi quan và chán nản.

Một hôm, anh bạn bi quan mới nói với anh bạn kia rằng: ” Chắc kỳ này mình tự tử chết, mình không thiết sống làm gì nữa”.

Hôm nay mình gặp muốn nhờ bạn một việc là: “Chăm sóc cho đứa con nhỏ của mình sau khi mình chết”.

-Người bạn kia mới nói: “Thôi không dám nhận đâu”.

-Hay để mình chăm sóc cho vợ bạn có được không?

-Anh bạn bi quan  bèn nói: “Không được đâu”

-Anh ban yêu đời: “Mẹ…  Đã chết mà còn tiếc”…

—————————

TRỘM CÕNG CHỦ NHÀ

Có ông kia, cứ tối đến là ông đi khắp, xem xét coi có trộm đột nhập trong nhà không.

Một hôm, cũng như thường lệ, ông vào phòng cúi xuống, thấy tên trộm nằm ngay dưới  gầm giường lồm cồm bò ra.

Ông  hoảng quá, liền ôm cổ tên trộm miệng thì ú ớ. Tên trộm gắng sức cõng ông ra đến ngoài vật ông xuống nằm bất động.

Bà vợ chưa hiểu chuyện gì? thấy ông chồng nằm ngay đơ, liền gọi tên trộm;

“Anh ơi! sao anh không cõng chồng em tới bệnh viện, mà để chồng em nằm ở đây vậy?”.

Tên trộm quay lại và nói: “Bà có thích lên đây tôi cõng”…

———————————-

TRÚNG MÙA

Có ông kia năm nay trúng mùa cà phê.Đứa con nói với bố: ” Bố ơi! mùa cà phê năm nay, con thấy nhà mình sắm sửa quá đầy đủ rồi, thiếu mỗi xe hơi thôi bố ạ”.

Ông bố: ” Bố cũng thấy vậy, chắc xong mùa bố cũng phải sắm, thỉnh thoảng bố con mình đi dạo”.

Đứa con: “Bố ơi!vậy bố cho con lái nhé bố”

Ông bố: ” Không được đâu, con tông người ta đền chết”.

Đứa con: ” Thì đừng ai chạy đàng trước con làm sao con tông được”…

———————-

TRUNG THU 2015

Có một cháu bé nhân dịp trung thu được bố đẫn đẫn đi bách bộ, khi đi ngang qua một con suối, đứa bé liền hỏi : “Bố ơi! Làm sao nước nó cứ chảy mà nó không hết vậy bố”.

Ông bố liền giải thích “khi mưa xuống nước ngấm qua đất và mạch nước trên các núi đồi chảy ra đó con”.

Khi đi được một quãng, qua một cây cổ thụ đứa bé lại hỏi tiếp: “ Bố ơi! cây to thế kia làm sao nó đứng được hở bố”.

Ông bố tiếp tục giải thích: “ Nó đứng được là nhờ bộ rễ của nó bám sâu vào lòng đất đó con”.

Tiếp tục hai bố con khi đi ngang một khu chợ nhỏ, thấy hai người đang cãi nhau. Đứa con lại hỏi tiếp: “ Họ đang làm gì vậy hở bố”. Và ông bố biết con chưa gặp cảnh này bao giờ liền trả lời: “ Họ đang làm xiếc đó con”. Đứa con “Xiếc trung thu hả bố…”

Khi đó mặt trăng bắt đầu ló dạng qua đám mây. Khi ngước nhìn mặt trăng đứa bé lại tiếp tục hỏi: “ Bố ơi làm sao mặt trăng không rơi xuống hả bố”.

Ông bố thấy rắc rối rồi đây…Thôi vào ăn phở đi con!

Đang khi ăn đứa bé vẫn tiếp tục hỏi thêm: “Bố ơi. Ai làm ra cái tô đẹp vậy bố”.

“Người ta đó con”.  “Người ta là ai vậy bố?”

“Bố không biết…”

————————–

 VÂNG LỜI

Có đứa bé kia, đi học về liền nói với bố:

“Bố ơi! bạn con có đứa nó ngoan lắm bố. Đứa nào nói cái gì nó cũng nghe lời đó bố”.

Ông bố trả lời: ” Bây giờ kiếm được những người như thế khó lắm con”…

———————

CHUYỆN KỂ

Có một ông kia muốn về thành phố để thăm quan sau một thời gian dài xa cách.

Khi ông vừa xuống xe, thấy nếp sống và sự choáng ngộp của những xe cộ, những con đường  mở rộng cũng những nhà cao tầng được xây cất.

Thấy một thằng bé gần đó, ông liền hỏi thăm cũng như nhờ cháu chỉ đường cho ông, thằng bé rất niềm nở, vui vẻ chỉ cho ông. Ông cám ơn và bước đi.

Thằng bé gọi giật lại:” Ông cho cháu xin tiền”.

Ông liền hỏi: ” Tiền gì?”

Thằng bé nói: “Tiền chỉ đường, ở đây một chỉ là 10 ngàn”.

——————————

CHUYỆN KỂ

Một hôm, có một bà già lẩm cẩm nọ đi viếng đàng thánh giá trong nhà thờ.

Cha xứ ngồi ở tòa giải tội trông thấy bà cứ đi luẩn quẩn đi lên đi xuống, cha mới thắc mắc đến hỏi: ” Bà ơi! bà đi tìm cái gì thế?” .

Bà ta liền trả lời: ” Thưa cha, con đi tìm chặng thứ nhất”.

Cha xứ mới trả lời: ” Bà ơi ! chặng thứ nhất là ngày cưới của bà đó”!!!

…………………………….

VIẾNG HANG ĐÁ

Có ông kia, từ hôm có hang đá, cứ tối đến là không biết ông đi đâu?. Một hôm, đến gần nửa đêm ông mới lò mò về ,  bà vợ liền hỏi: ” Sao dạo này, cứ tối đến là ông đi đâu vậy? mà giờ này mới về”.

Ông chồng  trả lời: ” Bà đi lễ không thấy cha nói à, chịu khó đi viếng hang đá, vả lại, trong xóm mình, trước sau giỏi lắm cũng chỉ  khoảng 50 cái, viếng xong tôi mới về nên nó mới muộn vậy đó!”.

Bà vợ lại hỏi tiếp: “Ông viếng hang đá vậy ông có đọc kinh không”.

Ông chồng trả lời: ” Cha nói viếng chứ cha có nói đọc kinh đâu, mà tôi có thuộc kinh đâu mà đọc!”.

Bà vợ lại hỏi tiếp: ” Vậy ông có hát không? “.

-Hát thì phải hát chứ!

-Vậy ông hát bài gì?

-Thì hát bài “Sầu Đông” chứ bà bảo tôi hát bài gì nữa?…

————————-

CHUYỆN KỂ

Có một thằng bé kia chạy về đến nhà thở hổn hển kể với bố:

“Bố ơi! ngoài đường có đám ma, rất nhiều vòng hoa đề là VÔ CÙNG THƯƠNG TIẾC, mà sao họ lại đi chôn uổng vậy bố”.

Ông bố mới trả lời: “Tiếc là tiếc thay cho người chết thôi, chứ còn gì mà tiếc”.

Đứa con: ” Vậy hả bố”…

————————

VUÔNG ĐÈO

Hàng xóm kia có ông, hầu như sáng nào cũng như sáng nào, điểm tâm của ông là: ” Đèo”.

Ông đèo từ vợ đến con, xong đến cháu, cứ mở miệng ra là đèo, nên mọi người đặt cho ông một cái biệt hiệu gọi là “Vuông đèo”.

Một hôm, quái lạ, Sao không nghe thấy tiếng ông như mọi ngày?.

Một bà đến trước nhà, thấy ông đang đứng sân .

Bà ta liền hỏi: ” Tưởng ông đi vắng, sáng giờ không thấy ông đèo”.

Ông quát lên: ” Đéo mẹ, tôi đèo, đèo đèo mắc cái đéo gì bà”…

————————

XIN LỄ NHƯ Ý

Một anh chồng chẳng may cưới phải cô vợ mê ăn diện (thích shopping), tuần nào cô cũng đi mua sắm quần áo. Anh chồng không biết làm sao được nên vào gặp cha xứ xin một lễ như ý. Về đến nhà thấy cô vợ đang soi gương ngắm nghía, anh cầu nguyện thầm trong bụng:

– Chúa ơi, Chúa ra tay cho con nhờ, Chúa nhé. Xin cho con được như ý.

Nhưng lạ lùng thay, cô không chừa mà còn đi mua sắm, chưng diện nhiều hơn trước.

Anh chồng hấp tấp đến gặp cha xứ khiếu nại:

– Thưa cha, con xin lễ như ý là để cho vợ con chừa đi mua sắm mà sao cô ta còn đi nhiều hơn lúc trước. Cha có quên làm lễ không?

Cha xứ mỉm cười:

– Chẳng nói giấu gì anh, anh chỉ xin có 1 lễ như ý , còn vợ anh xin tới 3 lễ như ý lận .

———————–

XIN SẼ ĐƯỢC -TÌM SẼ GẶP

Có anh chàng kia vào tòa xưng tội.

-Thưa cha, ngày nào con cũng phạm tội…

Sau khi xưng tội xong, cha xứ ra việc đền tội. Con xuống dưới ghế quỳ gối đọc ba kinh lạy cha.

Được khoảng một tiếng sau, anh ta lại vào tòa xưng tội.

-Thưa cha, con mới xưng tội được một tiếng, con lại phạm tội nữa.

Con càng đọc kinh con càng phạm tội, con ít đọc kinh con lại ít phạm tội.

-Xưng xong, cha xứ ra việc đền tội, lần này thôi con quỳ tại tòa giải tội đọc thêm một kinh lạy cha nữa.

-Thưa cha, vâng:” Lạy Cha chúng con ở trên trời, chúng con nguyện danh Cha cả sáng…….Xin Chúa để chúng con sa trước cám dỗ”.

-Cha xứ : Thôi thôi ,chết rồi. Từ nay con đổi lại, thay vì xin “Chúa” để chúng con sa trước cám dỗ. Con hãy đoc, xin “chớ” để chúng con sa trước cám dỗ xem sao.

Và hàng tháng sau không còn thấy anh ta trở lại tòa giải tội nữa.

———————–

XIN SẼ ĐƯỢC

Có một ông kia, bà vợ mới qua đời. Ngày nào ông cũng lên cầu nguyện than thở với Đức Mẹ.

Một hôm, ông đứng trước tượng Đức mẹ cầu nguyện:

” Lạy Mẹ , Mẹ thấu suốt tâm hồn con, Mẹ biết không? từ ngày nhà con mất đến nay, từ  việc nhỏ đến việc lớn đều đến tay con, chẳng ai giúp, tối con có muốn đọc tý kinh cũng chẳng có người thưa. Xin Đức Mẹ giúp con với”.

Bên cạnh, lại có một bà góa chồng, bà nghe thấy ông này cầu nguyện.

Bà mới quay sang nói: ” Muốn gì thì nói thẳng ra chứ! ông cầu nguyện như vậy thì  MẸ nào mà hiểu được”…

————————

XUÂN ĐẾN XUÂN QUA

Mùa xuân chặng đường nay điểm lại

Đời người qua được mấy xuân sang

Qua thời trẻ tuổi nay bỗng xế

Tuổi đời năm tháng đâu nào biết

Bỏ lại đàng sau những ước mơ

Bao nhiêu chặng đưởng lê bước mỏi

Hãy gắng cho đời chút hương thơm.

———————–

XƯNG TỘI

Một hôm, có một bà lão lò mò chống gậy lên xưng tội. Mắt bà thì kém, lại gặp ngay ngày cúp điện. Vì là nhà thờ đang tu sửa nên tòa giải tội được dời đi nơi khác.

Bà ta lò mò đến bệ Thánh Giuse, tưởng đó là tòa giải tội. Bà quỳ xuống và bắt đầu xưng tội.

Xưng xong một hồi, chẳng thấy cha giải tội cho bà. Bà liền vòng tay qua tòa xem có cha ở trong hay không?

Quái lạ! mọi khi cha đi giầy , sao hôm nay cha lại đi dép lào thế này!

Cha xứ ở cuối nhà thờ thấy bà quỳ lâu,  bèn đi lên và hỏi:

” Bà làm cái gì thế”.

Thưa cha :”Con xưng tội”.

Cha xứ: ” Bà ơi! bà xưng tội với Thánh Giuse rồi”…

——————————

XUỐNG NÚI

Có hai vị thiền sư vừa xuống núi. Họ đi vào một con đường lầy lội, cơn mưa nặng hạt đã khiến một thiếu nữ xinh đẹp không thể băng qua ngã tư lầy lội được.

Lập tức, một trong hai vị thiền sư liền đến bồng người thiếu nữ và đưa qua đường. Vị sư kia lấy làm khó chịu mà không mở miệng nói với bạn mình một lời.

Mãi một lúc sau, không còn nhịn được nữa, ông ta mới lên tiếng: ” Chúng ta là người tu hành, không được phép gần đàn bà, nhất là những cô gái đẹp, sao anh lại bồng đàn bà trên tay? “.

Vị sư đã bồng người thiếu nữ trên tay mỉm cười đáp: ” Tôi đã bỏ cô đó tại chỗ rồi, còn anh, sao cứ mang mãi cô ta theo tới đây”.

———————-

YÊU MẾN THẦY CÔ

Sau buổi họp phụ huynh học sinh.

Có ông kia đến nói chuyện với cô giáo: “Thưa cô, tôi cũng có học đôi chút, nhưng giờ thì quên hết rồi, tôi mong muốn có thể được, những buổi tố cô rảnh, nhờ cô đến kèm giúp đứa con tôi với”…

“Nhà tôi thì chỉ có hai bố con thôi mà!”

Cô giáo: “Trời đất”…

——————–

BÁN QUAN TÀI

Có hai vợ chồng ông kia buôn bán  lúc nào cũng gặp thất bại.

Một hôm, ông tìm đến một ông thầy nhờ thầy xem và hướng cho ông làm cái nghề gì được lâu dài?.

Sau khi nhe ông ta tâm sự. Thầy mới bày cho ông :

“Ông về làm nghề bán quan tài, khách hàng quanh năm chẳng theo mùa nào cả!”

Ông sáng mắt ra và nói: ” Thế mà chẳng bao giờ con nghĩ ra!”.

Ông liền hỏi thêm : ” Làm nghề này có kiêng kỵ cái gì không thưa thầy?”.

Thầy mới trả lời: “Có chứ! Con nhớ đừng bao giờ bán hết, lúc nào cũng phải để  lại một cặp!” 

Ông mới thắc mắc hỏi: “Tại sao lại phải để lại một cặp thưa thầy? “.

Thầy mới trả lời: “Để lại một cặp là cho vợ chồng con!?…

——————–

CẦU NGUYỆN

Có ông kia đến cầu nguyện và kêu trách Chúa: ” Lạy Chúa, biết bao lần con đã đến để cầu xin, nhưng hầu như Chúa chưa hề ban cho con điều gì theo ý nguyện của con cả,  con gần như mất cả niềm tin cậy vào Chúa”.

Chúa mới trả lời: “Trước khi Cha trả lời câu hỏi của con. Con hãy trả lời câu hỏi của Cha xem sao nhé!”.

– Con có con dao rất đẹp và sắc, đứa con bé của con nó rất thích và nó luôn đòi con dao đó, vậy con có đưa  cho nó không?

Ông  trả lời: ” Làm sao con có thể đưa cho nó chơi được”.

Chúa liền nói: ” Vậy là con đã hiểu ra rồi đó!”…

——————–

CHIỀU VỢ

Chuyện kể

Có hai vợ chồng kia. Một hôm, ông chồng đi chợ vừa về đến nhà, ông mang ra một mớ quần áo đẹp và nói với vợ:”Tôi mua cho bà đó”.

Bà vợ ngạc nhiên nói: “Hồi nào đến giờ, có bao giờ ông mua cái gì cho tôi đâu, mà sao hôm nay ông mua nhiều thế này sao mà tôi mặc cho hết?”.

Ông chồng : “Bà biết không ? Thầy bói nói số tôi muốn sống lâu thì phải biết chiều vợ”…

————————

ĐỪNG GIỐNG KHỈ

Chuyện kể:

Một hôm, có thằng bé kia đi học về liền hỏi bố: ” Bố ơi! bạn con nói: khỉ thành người phải  không bố?”.

Ông bố mới trả lời: “Khỉ thành người hay không hơi đâu mà con nghĩ. Có quan trọng gì đâu!”…

“Con sống làm sao cho đừng giống khỉ, nó mới là quan trọng chứ con”.

—————————

GIÁO XỨ ĐÁ GÀ

Chuyện kể:

Có  cha mới đổi đến coi một giáo xứ. Sau vài tháng, cha đi thăm cũng như để dò hỏi xem từ ngày cha về coi xứ, giáo xứ có được đổi mới không?

Cha tìm đến nhà một người trong giáo xứ dò hỏi.

Ông ta mới trả lời: “Thưa cha, con nhận thấy từ ngày cha về giáo xứ đến nay, riêng về đánh bài mười phần giảm chỉ còn hai”.

Cha mới  nói: “Mười phần chỉ còn hai, vậy tám phần kia bây giờ nó làm gì?”.

Ông ta mới trả lời:

” Thưa cha, bây giờ nó chuyển qua đá gà”.

————————–

HAI BÀ CÃI NHAU

Một hôm, có hai bố con ông kia đi ngang qua một khu chợ, chợt thấy hai bà đang cãi nhau to tiếng, đứa con mới hỏi bố:

” Bố ơi! sao bố mẹ và các thầy cô dạy chúng con không được cãi nhau, sao con thấy người lớn vẫn cãi nhau vậy hả bố? “.

Ông bố mới trả lời: ” Còn nhỏ không được cãi nhau, lớn lên cãi nhau nó mới khỏe”.

HAI TÊN CƯỚP

Chuyện kể:

Có ông kia đi qua một con hẻm, thấy có người nằm bên vệ đường.

Ông vội dừng xe bước xuống, thì bỗng dưng người đó đứng lên và thêm một tên nữa chạy đến.

Hai tên cướp rút dao ra và cướp xe của ông.

Thấy vậy, ông ta chỉ nói: “Các anh cứ việc lấy xe của tôi. Nhưng tôi tiếc rằng: Sau này có ai bị nạn giữa đường, sẽ không còn ai dám dừng lại để cứu giúp nữa”…

————————

HŨ RƯỢU RẮN

Có hai vợ chồng kia, ông chồng sắp chết mới nói với vợ:

 “Bà ơi! lỡ tôi có chết, bà nhớ bỏ vào quan tài cái hũ rượu rắn tôi mới ngâm, xuống đó buồn buồn tôi có cái mà giải sầu “.

Bà vợ mới nói: “Ông có ra nghĩa địa, nằm ngay bên cạnh bà tông xe vừa rồi làm sao mà sầu?”.

Ông chồng trả lời : ” Bà không nhớ à, chôn mấy thằng bên cạnh rồi”…

————————-

LOA PHÓNG THANH

Chuyện kể:

Một hôm, có hai bố con ông kia mới mua được căn nhà vừa đẹp mà lại rẻ.

Ngày hôm sau, ông bố vừa về đến nhà liền nói : “Chắc lại phải bán đi thôi!”

Đứa con mới hỏi lại : “Làm sao mới mua được mà lại bán đi vậy bố?”. Ông bố ra hiệu và nói với đứa con:

Trước nhà bố thấy hai cái: ” LOA PHÓNG THANH”…

—————————

XEM NGƯỜI CHẾT

Cái thằng này, đi đâu từ sáng đến giờ mới về vậy?

– Con đi xem người chết bố ạ.

– Người chết  có gì đâu mà xem?

– Bố ơi! con thấy ông kia chết mà ông vẫn cười bố ạ!

– Con chỉ nói chuyện tào lao…

————————

ÔNG VUA ĐỘC ÁC

Chuyện kể:

Ngày xưa, có một ông Vua vô cùng độc ác, dân chúng ai ai cũng đều căm ghét và chỉ trù dập cho ông ta chết.

Riêng chỉ có một ông trong làng, mỗi khi nghe thấy ai nguyền rủa Vua thì ông ta lại nói:” Tôi cầu mong cho ông ta sống được ngày nào thì dân ta đỡ khổ ngày ấy”.

Mọi người tỏ ra rất bất bình với ông và hỏi tai sao?.

Ông mới trả lời: “Nếu ông ta mà chết đi, đứa con sẽ nối ngôi và chúng ta sẽ khốn khổ gấp ngàn lần hơn thế”.

Mọi người đều ngớ ngác nhìn nhau và nói: Ngày xưa nghe nói :”SINH BỆNH LÃO TỬ”.

Sau này lại nghe nói : “SINH LÃO BỆNH TỬ”.

Có lẽ hai câu này đều đúng cả, ngày xưa sinh ra được thời gian  bệnh tật, già rồi mới chết.

Ngày nay tuổi thọ ít hơn. Vừa sinh ra được mấy bữa đã thấy già, già rồi thì bệnh tật, bênh tật thì phải chết.

Vậy là rốt cuộc thời nào, ở đâu sớm muộn rồi cũng chết!!!

” ĐÚNG LÀ NHƯ THẾ”.

————————-

TIÊN HỌC LỄ HẬU HỌC VĂN

Nghe thấy câu này thật là thích, bước vào bất cứ trường học nào nhất là các trường tiểu học  hầu như cũng được thấy câu này.

Tôi thiết tưởng: Giá mà mỗi gia đình cũng lấy câu này làm châm ngôn trong đời sống thì hay biết mấy, gia đình mà được giáo dục lễ phép hàng đầu, biết tôn trọng lẫn nhau, kính trên nhường dưới, thì ngay cả những tệ nạn xã hội cũng sẽ không còn.

Chính vì lo học văn mà quá xem thường lễ nên mới có câu: ” CÓ HỌC MÀ VÔ LỄ.”.

Ngày nay có một số người tuổi chỉ bằng con bằng cháu, nhưng khi có một tý chức, chút quyền nào đó. rồi tự lên mặt hống hách với mọi người bất kể người đó là ai.

Đó không phải là người:

 ” VÔ LỄ HAY SAO? “.

——————————–

LỜI KINH DÂNG MẸ

Tháng mười là tháng mân côi.

Xin dâng lên Mẹ lời kinh khẩn cầu.

Mẹ ơi ban phúc Thiên Đình.

Cho đoàn con dại lỗi lầm bấy lâu.

Chúng con khấn xin Mẹ lành.

Ban ơn giáng phúc cho người trần gian.

Chúng con xin Mẹ mỗi ngày.

Thêm lòng yêu mến tràng hạt mân côi.

Lời kinh thắm thiết mặn nồng.

Phó dâng lên Mẹ cuộc đời chúng con.

————————

5 CHỮ ĐỪNG BẠN NÊN NHỚ SUỐT CUỘC ĐỜI

1.Cái đừng thứ nhất: Có tiền đừng keo kiệt

Tiền khi sinh chẳng mang theo đến, khi tử chẳng mang theo đi. Sức khỏe mới là thứ quan trọng hơn nhiều, có sức khỏe thì mới có tất cả.

Trong dân gian có câu nói: “Không sợ kiếm ít tiền, chỉ sợ chết sớm”. Có sức khỏe thì ngại gì không kiếm được tiền. Vì sức khỏe, khi nào cần chi tiêu thì hãy chi tiêu, có tiền đừng keo kiệt.

2.Cái đừng thứ hai: Có phúc đừng chờ đợi

Con cháu đều có phúc của con cháu, đừng quá vì con cháu mà biến mình thành thân trâu ngựa. Nên tranh thủ thời gian hưởng thụ cuộc sống, đừng vì con cháu mà làm việc quá sức, làm cố quá là sát thủ nguy hiểm nhất của sức khỏe.

3. Cái đừng thứ ba: Có tình yêu đừng buông bỏ

Cuộc đời thật ngắn ngủi, tình yêu lại không dễ tìm kiếm, cho dù yêu hay được yêu đều là duyên phận, đều nên đón nhận, ngày hôm nay bạn buông bỏ, thì kiếp này nó sẽ không bao giờ đến với bạn nữa.

4. Cái đừng thứ tư: Tức giận đừng để trong lòng

Trong cuộc đời, ai cũng có thể phải gặp những chuyện khó khăn hay không vừa ý, đừng nên vì thế mà “nộ khí xung thiên”. Tức giận là tồn tại khách quan, không nên giữ ở trong lòng, nín thở thì khí sẽ ứ tắc, khí ứ tắc thì sẽ sinh bệnh.

Gặp phải những sự việc khiến ta tức giận, hãy tìm người để khai thông nó, thổ lộ ra hết, như vậy sẽ gỡ bỏ nó nhanh hơn, nội tâm sẽ yên bình trở lại.

Bạn bè chính là công cụ “thông tức khí” tốt nhất, cũng là nguồn động lực, khích lệ tinh thần, tiếp thêm sức mạnh tốt nhất cho bạn.

5. Cái đừng thứ năm: Có thù hận đừng ghi nhớ

Lòng dạ khoáng đạt, dùng thiện lương nhân ái để đối đãi, không để ý những chuyện nhỏ, gạt bỏ ân oán, cũng không để thù hận trong lòng. Hãy làm cho mỗi ngày trong cuộc đời của bạn là một ngày vui sống.

Người xưa sống được trường thọ vì họ có “tam bất thức”, chính là không cần biết 3 điều, không quan tâm ân oán, không quan tâm tuổi tác, không quan tâm bệnh tật.

Hãy rèn luyện những điều này để sống thật vui vẻ nhé!

– ST –

—————–

TÌNH CHÚA YÊU CON

Chúa ơi thân phận yếu hèn.

Con đây lầm lỗi những ngày đã qua.

Bao lần đoan hứa đổi đời.

Rời xa tội lỗi vững lòng cậy trông.

Nhưng rồi con đã quên lời.

Ngựa quen đường cũ khó tìm lãng quên.

Thân con cát bụi hoa đồng.

Mỏng manh yếu đuối biết nhờ cậy ai.

Xin thương nâng đỡ con cùng.

Cho con đừng nỡ phụ tình Chúa thương.

Cha ơi tha thứ lỗi lầm.

Dìu con vững bước bến bờ bình an.

SƯU TẦM

CƯỜI CÓ PHÚC

Người Ái Nhĩ Lan có giai thoại vui:

Có một người đàn ông nọ lúc nào cũng tếu táo vui vẻ với mọi người. Một hôm, khi ngủ ông mơ thấy mình chết và được đưa ra trước toà Chúa phán xét.

Vì có nhiều vướng mắc đè nặng trên lương tâm lúc sinh thời nên ông vô cùng bối rối run sợ. Ông hình dung ra cảnh Đấng Thẩm Phán chí công sẽ xuất hiện và tuyên bố:

– Hỡi những kẻ Cha Ta chúc phúc, hãy đến thừa hưởng Vương Quốc dọn sẵn cho các ngươi ngay từ thuở tạo thiên lập địa. Vì xưa Ta đói, các ngươi đã cho ăn; Ta khát, các ngươi đã cho uống; Ta là khách lạ, các ngươi đã tiếp rước; Ta trần truồng, các ngươi đã cho mặc; Ta đau yếu, các ngươi đã thăm viếng; Ta ngồi tù, các ngươi đến hỏi han.

Nghe xong ông chợt hiểu: Mỗi hành động dù nhỏ bé đến đâu, nếu được thực thi cho tha nhân vì lòng yêu mến Ðức Kitô thì đều được ân thưởng.

Người đàn ông vui tính cố gắng nhớ lại xem trong đời mình có làm điều gì tốt cho tha nhân không. Giữa lúc ông đang run sợ thì Đấng Thẩm Phán chí công xuất hiện.

Và ngoài sức tưởng tượng, ông thấy Ngài mỉm cười và nói với ông:

– Khi Ta buồn, ngươi đã kể chuyện cho Ta cười; khi Ta đau khổ, ngươi đã an ủi Ta; khi Ta khó tính, ngươi đã chịu đựng và cảm thông với Ta bằng nụ cười của ngươi.

Một bài học thật quý giá để chúng ta cố gắng chịu đựng và nhịn nhục lẫn nhau trong cuộc sống thường nhật. Cười với tha nhân là cười với Chúa đấy!

———————–

ĐỀN TỘI

Có hai linh mục, một dòng Tên và một dòng Ða-minh, giải tội cho nhau. Linh mục dòng Ða-minh ra việc đền tội cho linh mục dòng Tên thế này:

– Con hãy lần một chuỗi Mân Côi, và để tỏ lòng hãm mình đền tội, con hãy đọc thêm Kinh Cầu Các Thánh sau mỗi chục kinh.

Sau đó, linh mục dòng Tên ra việc đền tội cho linh mục dòng Ðaminh thế này:

– Con chỉ phải đọc Kinh Cầu Các Thánh mà thôi. Nhưng để tỏ chút lòng khiêm nhường thống hối, con lần một chuỗi Mân Côi sau mỗi một câu của Kinh Cầu.

——————

KHOÁI NƯỚC

Tại giáo xứ, một chị có tiếng là một phụ nữ ưa nịnh, chị ta luôn tâng bốc cha xứ là giảng hay.

Sau Thánh Lễ sáng Chúa Nhật, chị ta đón cha xứ ở đầu nhà thờ và “chia sẻ” cảm nghĩ về bài giảng. Nghe xong, cha xứ vừa cười vừa nói:

– Này chị, những lời của chị dành cho tôi cũng giống như nước đổ đầu vịt mà thôi!

Chị ta tỉnh bơ và nói ngay:

– Con biết, nhưng mà mấy con vịt lại rất khoái được người ta đổ nước lên đầu nó!

– Giêsu Ma…!

———————

GIỜ CHẦU

Chiều Chúa Nhật, trong khi mọi người đang làm giờ chầu Thánh Thể ở nhà thờ, có bốn anh chàng vẫn ngồi nhậu thoải mái tại một quán rượu gần đó.

Ðang dzô dzô trăm phần trăm thì có một người ăn xin bước vào xin bố thí. Một người trong bọn nhậu tỏ ra bực mình với người ăn xin vì đã làm họ mất hứng, anh mắng người ăn xin:

– Vào quán ăn xin đang lúc giờ chầu, lão không xấu hổ à?

Người ăn xin bình tĩnh trả lời:

– Thưa các anh, tôi cũng vô cùng xin lỗi vì đã làm rộn trong “giờ chầu” của các anh.

– Chầu gì chứ?

– Chầu nhậu ấy mà!

————-

RỂ QUÝ

Chàng rể đến nhà bạn gái chơi và nói chuyện với bố nàng. Ông bố muốn thăm dò tính tình chàng trai nên đặt câu hỏi thử thách:

– Nếu bây giờ có một túi tiền và một túi đạo đức rơi trên đường thì anh nhặt túi nào?

Chàng trai nhanh nhảu trả lời:

– Cháu nhặt túi tiền.

Với vẻ mặt thất vọng, bố cô gái nói:

– Tôi biết ngay mà, các anh chị bây giờ coi tiền là trên hết, ngay cả đạo đức cũng chẳng coi vào đâu. Nếu là tôi thì tôi sẽ nhặt túi đạo đức. Chàng trai nghe thế bèn vội vàng sửa chữa:

– Vâng, cháu nghĩ không nhất thiết phải nhặt túi tiền. Ai thiếu cái gì thì nhặt cái đó ạ.

———————-

XIN SỐ ĐIỆN THOẠI

– Alô ! Con chim nhỏ của anh đấy à?

– Không ! Chim bố đây.

– Ấy chết ! Cháu xin lỗi bác! Bác có khỏe không ạ?

– Khỏe để đánh nhau với ai?

– Dạ… cho cháu hỏi Trang có nhà không ạ?

– Nó không có nhà thì là dân vô gia cư à?

– Dạ, dạ… ý cháu là Trang có ở nhà không ạ?

– Nếu không thì sao?

– Thế… Trang đi đâu ạ?

– Ðến cơ quan rồi.

– Bác cho cháu số điện thoại của Trang được không ạ?

– Nó có nhiều số lắm!

– Bác cho cháu xin một số thôi ạ!

– 8.

– 8 rồi… mấy nữa ạ?

– Thì cậu bảo chỉ cần một số thôi mà?

– Dạ bác cho cháu xin nốt mấy số còn lại luôn ạ.

– 5 7 3 6 8 2, còn… sắp xếp sao thì tùy cậu!

———————–

GIA ĐÌNH LỜI CHÚA

Trong lớp Giáo lý, sơ căn dặn:

– Các em học Thánh Kinh thì phải áp dụng Lời Chúa trong cuộc sống hằng ngày.

Một hôm, Tèo đi học giáo lý về, mẹ nói:

– Tèo, con đi dọn dẹp nhà cửa và lau chùi nhà cửa.

Nhớ lời sơ dặn, Tèo nói:

– Chuyện đó can gì đến con và mẹ, giờ của con chưa đến!

Sẵn cây chổi lông gà trong tay, mẹ quất cho Tèo một cái. Tèo đau lắm nhưng ráng chịu, không khóc, và nói:

– Nếu con nói sai thì sai chỗ nào, nếu con nói đúng thì sao lại đánh con?

Nói xong, Tèo chạy đến với bố. Bố thản nhiên:

– Mẹ nói gì, con cứ làm theo!

——————-

CĂNG THẬT !

Một ông nọ đi xưng tội, hôm đó cha xứ có người bạn là một linh mục ngoại quốc mới sang Việt Nam chơi nên mời ngài giải tội. Linh mục này cũng biết tiếng Việt, dù chưa nói rành và phát âm chưa chuẩn. Lúc ra việc đền tội, cha ngoại quốc nói:

– Tồi con nắng lắm, con phai liêm đít nhà xơ ba lần.

Ông này ra về và cố gắng đền tội nhưng.. thấy “căng” quá. Vài bữa sau, ông ủ rũ đến thưa lại với cha:

– Xin đổi cho con việc đền tội khác, việc đền tội lần trước cha bảo làm mà căng lắm, con không thể làm được.

– Sao lái khò há?

– Cha bắt con liếm đít ma xơ thì làm sao con làm được.

Nghe xong, cha ngoại quốc ôm bụng cười, rồi cố gắng nói thật rõ:

– Không phai thê… ế. Tôi bao ông liếm đá… át nhà thờ, là liêm cai này… này… (vừa nói cha vừa chỉ xuống đất).

– Lạy Chúa tôi! Thế mà…

———————-

SINH ĐỘNG

Tại giáo xứ nọ, linh mục muốn làm cho bài giảng thêm sinh động vào những lễ trọng bằng cách thêm hình ảnh minh họa.

Dịp lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống, linh mục nhờ ông từ chuẩn bị sẵn một chim bồ câu và dặn rằng khi đọc đến câu “cầu xin Chúa Thánh Thần” thì ông từ thả bồ câu ra.

Khi giảng, lời đó được nói hai lần rồi mà vẫn chưa thấy chim bồ câu đâu. Quá sốt ruột, linh mục đành phải nói:

– Ông từ, thả Chúa Thánh Thần ra.

Ông từ run quá, không biết làm sao, đành thú nhận:

– Thưa cha, Chúa Thánh Thần vừa bị mèo vồ mất rồi!

————————-

LẠ

Anh chàng mới đến ở trọ được vài tháng ở một khu phố nọ. Hằng ngày anh chàng thấy một cô nàng có thân hình bốc lửa, trang phục gợi cảm, nhưng bịt kín bưng với khẩu trang, cứ sáng đi, chiều về vào ngôi biệt thự sang trọng.

Anh chàng quyết định tán tỉnh bằng những bài tình ca ướt át đến nỗi muốn lụt cả khu phố.

– Cho anh xin số nhà, này cô em xinh má hồng hồng, này cô em xinh áo xanh…

– Chiều xưa, có ngọn trúc đào, mùa Thu lá rụng bay vào sân em…

– Nhớ khi xưa lạ nhau, chung một đường kẻ trước, người sau…

Vô ích. Không xi-nhê chi ráo trọi. Anh chàng “chơi” mạnh hơn:

– Này người tình nhỏ nếu em là chim thì tôi đem bỏ chim nuôi vào lồng. Này người tình nhỏ ước mơ gì không? Ứớc mơ gì không?

Chả hiểu sao, nàng quay ra, lột khẩu trang ra và hỏi:

– Anh nói gì thế?

Nhìn sắc diện nàng, anh chàng hết hồn hết vía, chạy như ma đuổi. Vừa chạy vừa ngó lại xem cô nàng có chạy theo hay không, thế nên anh chàng đâm đầu vào cột điện, chấn thương sọ não, hôm sau chết quách!

Lạ thật!

———————-

CHUYỆN THIÊN ĐÀNG

Ngày kia, Chúa Cha bỗng nhận ra trên Thiên Đàng có nhiều người lạ xuất hiện, nhộn nhịp hẳn lên, bèn gọi Thánh Phêrô đến và hỏi:

– Này, con có giữ cửa Thiên Đàng cẩn thận không đấy? Dạo này ta thấy Thiên Đàng có vẻ lộn xộn lắm, con lo mà sắp xếp lại cho trật tự đi nhé!

Thánh Phêrô ngơ ngác bối rối nhưng cũng cung kính đáp:

– Thưa vâng, con sẽ xem lại ạ!

Ngài thầm nghĩ:

– Lạ nhỉ, chuyện này là thế nào? Mình vẫn giữ chìa khóa cẩn thận kia mà.

Suy nghĩ một lúc, Thánh Phêrô bỗng ba chân bốn cẳng chạy đến với Thầy Giêsu. Vừa gặp Thầy, ngài hỏi liền:

– Bẩm Thầy, nhất định Thầy còn một chiếc chìa khóa giống như con phải không ạ? Thầy đã mở cho họ vào mà con không biết chứ gì?

Đức Giêsu mỉm cười nhìn ông, rồi bảo:

– Ta chỉ có duy nhất một chiếc chìa khóa nước trời và ta đã trao nó cho con rồi còn gì?

– Thế thì con phải giải thích làm sao với Chúa Cha sự tình này đây, thưa Thầy?

Đức Giêsu dịu dàng đáp:

– Anh đi mà hỏi Mẹ của Ta!

– Ôi, Đức Nữ Vương Thiên Đàng à? Mẹ thì can dự gì trong chuyện này cơ chứ?

– Ta nghĩ chỉ có Mẹ ta chứ không ai vào đây đâu!

– Ôi, trời!

Thế là Thánh Phêrô chạy đi tìm Đức Maria ngay mà không kịp chào Thầy. Tìm khắp nơi mà chẳng thấy đâu. Hay Mẹ đang hát thánh ca với các thiên thần? Nhưng đến chỗ ca đoàn các thiên thần thì không có…

Phải, phải rồi! Chắc là đang ở chỗ các phụ nữ Giêrusalem. Đến chỗ các phụ nữ Giêrusalem hay tụ tập, cũng không thấy…

Ôi! Chắc Mẹ đang cầu nguyện với các Tông Đồ chăng? Thế nhưng, cũng chẳng thấy bóng dáng Mẹ trong nhà các Tông Đồ.

Mệt bở hơi tai, Thánh Phêrô thất thểu quay bước trở về, không biết phải ăn nói làm sao với Chúa Cha. Bỗng trông thấy hình như có một tay lạ hoắc, lơ ngơ kiểu như vừa mới vào nên đang dáo dác tìm chỗ trên Thiên Đàng, Thánh Phêrô vội chặn người ấy lại hỏi:

– Này, anh có trông thấy Đức Mẹ đâu không?

Gã này nhoẻn miệng cười toe toét, chỉ tay lên trên:

– Bẩm ngài, Mẹ đang ở trên sân thượng ạ. Tôi vừa mới được Mẹ đưa vào Thiên Đàng đấy, chưa biết ở đâu cả.

– Cái gì? Thôi rồi, đích thị rồi!

Thế là ngài phóng thẳng lên sân thượng và trước đôi mắt ngỡ ngàng của ngài, Đức Maria đang chồm người qua lan can sân thượng, tay nắm một sợi dây thật dài, thòng xuống tận mặt đất, trên đó lúc nhúc những người là người, đủ mọi sắc tộc, màu da, ngôn ngữ đang bám vào để leo lên Thiên Đàng.

Dụi mắt nhìn kỹ, Thánh Phêrô chợt nhận ra sợi dây ấy chính là tràng hạt Mân Côi. Ông toát mồ hôi kêu lên:

– Trời ạ! Mẹ làm gì thế này?

Quay lạ, Đức Mẹ chỉ biết nhoẻn miệng cười cầu hòa:

– Này Phêrô, Ta biết làm sao bây giờ? Anh thông cảm nhé! Vì Ta đã lỡ hứa với họ là ai siêng năng lần hạt Mân Côi và suy gẫm các mầu nhiệm của Chúa Giêsu khi đọc kinh ấy thì sẽ được vào Nước Trời. Họ đã nghe lời ta và đã đọc kinh Mân Côi, thế thì ta phải giữ lời thôi.

– Vâng, thưa Mẹ! Để con bẩm lại Chúa Cha.

AI SƯỚNG HƠN AI ?

Một anh chồng nọ có vợ và 2 con cầu nguyện than thở với Chúa:

– Chúa ơi, làm chồng khổ quá. Xin Chúa giúp con, vì ngày nào cũng bị 3 cái miệng nó kêu ca, than trách.

Chúa đáp:

– Nỗi khổ của con chẳng thấm gì với nỗi khổ của Ta đâu. Con hãy cam lòng chịu đựng cho nên con ạ.

Anh chồng đáp lại:

– Chúa không có vợ có con, Chúa đâu biết nỗi khổ của con. Chúa đổi làm chồng cho con thì biết ngay thôi.

Chúa mỉm cười:

– Ừ, đổi thì đổi. Ngay giờ phút này, con làm Chúa, còn Ta làm chồng. OK!

Vừa đổi xong độ một phút, anh chồng vội tìm thưa với Chúa:

– Chúa ơi, con không đổi nữa. Làm Chúa khổ quá. Làm chồng làm cha thì con chỉ bị có 3 cái miệng nó than thôi. Còn làm Chúa 9 tỷ người trên thế giới, 9 tỷ cái miệng nó than con chịu hết nổi luôn.

Chúa mỉm cười:

– Ta đã nói trước rồi ngươi không nghe. Dại gì đổi lại. Ráng chịu!

Anh chồng:

– Lạy Chúa tôi! Khổ ơi là khổ! Lỗi tại tôi mọi đàng mà!

———————-

ĐÁNH VỠ BÁT ĐĨA

Sau bữa ăn tối, mẹ và con gái cùng rửa bát, bố và con trai ngồi xem ti vi trong phòng khách. Đột nhiên, trong nhà bếp truyền đến tiếng bát đĩa vỡ loảng xoảng, sau đó là một khoảng lặng dài. Cậu con trai nhìn bố mình, nói:

“Chắc chắn là mẹ đánh vỡ bố ạ!”.

Ông bố: “Ồ? Sao con biết?”.

Cậu con trai: “Bởi vì mẹ không lên tiếng mắng chửi gì hết ạ!”.

————–

DÂN GIÀU – NƯỚC MẠNH Ạ

Trong giờ học, cô giáo đưa tấm hình lên hỏi các bé :

– Cô : các con ơi, tấm hình này mang ý nghĩa gì ?

Cả lớp nhao nhao với nhiều câu trả lời : xe uống nước, xe chìm trong nước… Bỗng nhiên từ cuối lớp, cu tý đứng lên thưa :

– Thưa Cô, hình này mang ý nghĩa : DÂN GIÀU – NƯỚC MẠNH Ạ

– Cô : !!!

——————-

HƯỞNG DƯƠNG

– Trời tối, xe tắt máy giữa đường, nghĩ hết xăng, anh Khánh bật lửa soi xăng. Xăng còn, anh Khánh hưởng thọ 34 tuổi.

– Trời sáng, chị Tuyến đang đóng đinh. Nhưng mãi không đc. Nghĩ búa hư, chị Tuyến dùng đầu thử búa. Kết quả, búa tốt, hưởng dương 28 tuổi.

– Trời nắng, anh Dương bật quạt, quạt không quay. Nghĩ cúp điện, anh Dương thò tay kiểm tra ổ điện. Điện không cúp, anh Dương tận hưởng đc 24 mùa xuân.

– Trời mưa, đang coi TV thì mất sóng. Nghĩ ăng-ten hư, chị Ngân leo lên mái nhà kiểm tra ăng-ten. Trời nổi sấm, chị Ngân tắm mưa lần cuối lúc 27 tuổi.

– Trời đẹp, Sơn đi sở thú. Thấy sư tử đói Sơn cho sư tử ăn. Tưởng sư tử ăn no Sơn vào lồng xỉa răng cho sư tử. Sư tử ăn no, anh Sơn hưởng thọ 30 tuổi.

———————–

CON KHÔNG THÍCH VĂN MINH

Cu Bi được phần thưởng học sinh giỏi lớp ba. Hè bố thưởng cho chuyến đi chơi thành phố.

Bố dẫn Bi đi tham quan khắp đó đây và chạy loanh quanh khắp phố phường.

Được mấy ngày Bi đòi về.

Bố hỏi:

– Ở TP vui nhộn sao con lại đòi về?

– Con chán lắm.

– Sao vậy?

– Ở đây người ta hung hăng quá, con sợ. Không thấy ai chào hỏi, xin lỗi, cám ơn nhau gì cả.

– Văn minh thì vậy mà con.

Cu Bi nằng nặc:

– Không, con muốn về quê. Con không thích văn minh.

Bố đành chịu thua.

————————

XUỐNG CẤP

Một chị nọ tuổi đã quá “đát”, dẫn một thanh niên say mèm đến gặp cha sở để xin làm phép cưới. Vị linh mục tỏ vẻ khó chịu và lên tiếng:

– Sao lại đưa người say thế này vào đây?

Chị thú thật:

– Thưa cha, nếu anh ta không có rượu thì con không tài nào kéo anh ta đi với con vào cha để xin cưới được.

———————-

NGỘ

Chiều cuối tuần, sau khi dự lễ chiều, Khôn và Ngoan rủ nhau làm vài ve để cùng hàn huyên tâm sự.

Ngoan nói với Khôn:

– Anh lúc nào cũng khôn hơn người. Chúa thương anh đặc biệt đấy.

Khôn làm ly bia rồi thở dài:

– Cái khôn của người nghèo bị khinh dể, lời người ấy nói chẳng ai chịu lắng nghe (Gv 9:16).

– Biết thế, nhưng khôn vẫn hơn. Đâu phải muốn là được, Chúa cho ai mới được đấy, như vua Salômôn ấy!

– Ừ, cũng rất tạ ơn Chúa. Nhưng cũng đau đầu lắm, chú mày ơi!

Ngẫm nghĩ một chút, Khôn vỗ đùi “đét” một cái rồi nói:

– Mà anh chú mày cũng thua gì anh đâu. Chú mày ngoan hiền, mấy ai trong xứ này được như chú?

Ngoan vừa nhai đậu phộng vừa nhéch mép:

– Ôi dào, càng nhiều khôn ngoan, càng nhiều phiền muộn; càng thêm hiểu biết, càng thêm khổ đau (Gv 1:18).

Từ nãy giờ thằng bé đứng mời mua vé số, nó xía vô:

– Giàu có thì bị ghét, đói rét thì bị khinh, thông minh thì bị triệt, ngu dốt thì bị đì, cỡ gì rồi cũng… chết, các bác ạ!

Khôn và Ngoan ngộ ra, cùng nhìn nhau cười:

– Hay! Ha ha… Thằng cu này nói có lý. Đâu, đưa chú xem mua cho vài tờ!

TIỀN VÀ VỢ

Còn tiền… vợ nói líu lo,

Hết tiền thì… vợ hét, “ho” suốt ngày!

Còn tiền… vợ hiền như nai,

Hết tiền… vợ mắng như nài quản voi!

Còn tiền… nhỏ nhẹ, hẳn hoi,

Hết tiền… vợ réo như còi hỏa xa!

Còn tiền thì… vợ hiền hòa,

Hết tiền… vợ dữ như là chằn tinh!

Còn tiền… vợ gọi: “Anh… anh”,

Hết tiền… vợ gắt như chanh không đường!

Còn tiền… tình thương… mến thương,

Hết tiền… vợ đạp rớt giường như chơi!

———————–

HO

Tại một giáo xứ lớn thuộc TGP Saigon, sáng Chủ Nhật hôm ấy cha sở gặp một bác sĩ và nói với ông ta:

– Bác sĩ này, hôm nay khi tôi đang giảng lễ, bà bác sĩ ho một cơn làm mọi người phát sợ lên đấy, chắc bà nhà bị viêm họng nặng, bác sĩ nên chữa trị ngay.

Ông bác sĩ cười:

– Thưa cha, cha đừng lo lắng cho vợ con, vô ích thôi. Bà ấy có bệnh hoạn gì đâu. Cơn ho bất lịch sự của bà ấy chỉ để báo động cho mọi người biết bà ấy hôm nay mặc chiếc áo dài mới lần đầu tiên đấy!

– Ôi, lạy Chúa!

———————–

“BẤT ĐỒNG NGÔN NGỮ”

Một anh chàng ngoài Bắc vào Huế, thấy cô lái đò xinh đẹp nên muốn làm quen, sau lời chào cô gái hỏi: “Răng anh ở chỗ ni?”

Anh chàng bực mình nghĩ cô gái có vấn đề nên đáp:

– Răng tôi ở trong mồm chứ ở đâu?

Cô gái thấy anh chàng bất lịch sự liền mắng:

– Răng anh ngu rứa?

Anh chàng nổi khùng quát:

– Này cái cô này, trong mồm tôi một đống răng khôn sao cô…

– !!!!!

Hóa ra cô lái đò chỉ có ý định hỏi sao anh chàng lại ở chỗ này.

——————–

CHÓ KHÔNG RĂNG

Có ông nọ người Nam đi ngang qua nhà bà kia người Huế thì bị con chó nhà đó lao ra cắn vào chân.

Hốt hoảng ông la lớn:

– Chó, chó… chó.

Bà kia nghe tiếng la, sợ chó cắn khách liền từ trong nhà chạy ra vừa la chó để trấn an khách. Bà vừa chạy vừa thanh minh:

– Chó không răng mô, chó không răng mô.

Ông nọ vừa bị chó cắn tét chân, máu chảy đầm đìa, vừa bị xé rách cái quần. Giờ nghe bà kia nói thế, ông như điên tiết quát lên:

– Chị thiệt là quá đáng, chị nói sao, chị nói chó chị không răng, không răng mà nó cắn tôi toác cái chân, rách luôn cái quần.

Trong khi bà kia chỉ định nói là chó không có bệnh gì để trấn an khách.

PHÉP LẠ

Ba anh chàng ngồi “tám” chuyện khi cà-phê sáng. Anh Nhất nói:

– Tháng trước mình đi xem ảo thuật hay thật. Một cô gái biến ngay ra một ông già. Lạ thật!

Anh Nhị nói:

– Như thế thì có nhằm nhò gì. Mới tuần trước thôi, mình cũng đi xem ảo thuật, nhưng ảo thuật gia cắt đôi người một phụ nữ và một đàn ông, sau nó ghép nửa này với nửa kia. Tức là một người có thân nam mà chân nữ, còn người kia có thân nữ mà chân nam. Độc chiêu thật!

Anh Tam xía vô:

– Cũng chỉ là “chuyện nhỏ” thôi. Tớ còn tận mắt thấy “phép lạ” hằng ngày đây này!

Anh Nhất và anh Nhị tròn mắt:

– Có thì nói. Không ai ép đâu nha!

– Chuyện lạ thật ngoài đời chứ không xạo hoặc là ảo thuật. Thật 100% luôn.

– Thôi đi “cha”. Đừng “nổ” như thế!

– Không tin sao? Chuyện lạ hơn cả sự lạ, y như phép lạ, vẫn xảy ra hàng ngày thật mà.

Anh Nhất và anh Nhị sốt ruột:

– Thôi thì nói đại đi. Úp úp mở mở mãi!

– Thế hai bạn thấy “chiên” biến thành “cọp” hoặc “cọp” hóa thành “chiên” chưa?

– Chưa. Mà làm gì có!

– Tại không để ý thôi. Ở các nhà thờ, khi người ta vào nhà thờ thì “hiền như chiên”, khi người ta ra khỏi nhà thờ thì “dữ hơn cọp”. Vậy không là “phép lạ” thì là cái gì?

– Ờ ha !!!

————————–

YÊU ĐỘNG VẬT

Cô giáo hỏi cu tí:

– Nhà em có ai yêu động vật không?

-Thưa cô có. Cả nhà em ai cũng yêu đông vật.

– Vậy à, em kể cô nghe xem!

– Mẹ em thì yêu chó, em thì yêu mèo.

– Vậy còn bố em thì sao?

– Mẹ em bảo rằng: bố em yêu con hồ li tinh ở trên đầu phố cô ạ!

—————————

NHÀ KINH THÁNH LỖI LẠC

Có một nhà Kinh Thánh lỗi lạc, ông nói gì cũng dùng lời Kinh Thánh mà nói. Đức Giám Mục nghe nói thế bèn gởi một linh mục đến điều tra. Vị linh mục đến trước nhà nhìn qua cánh cửa hé mở thấy nhà Kinh Thánh đang ngồi nhậu nên đứng ngoài quan sát.

Bỗng dưng một giọng đàn ông ngà ngà lên tiếng:

– Này bà, họ hết rượu rồi (Ga 2:3).

Bà vợ đáp:

– Ngày nào cũng nhậu. Ông muốn mua thêm mấy lon bia nữa hả?

Nhà Kinh Thánh:

– Một hòm bia (Xh 25:10).

Bà vợ trợn mắt:

– Một hòm bia lận hả? Ngày mai lấy tiền đâu mua đồ ăn cho con chứ?

Nhà Kinh Thánh nửa tỉnh nửa say:

– Đừng lo lắng về ngày mai, ngày mai cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày ấy (Mt 6:34).

Bà vợ cằn nhằn:

– Ông thì không lo, nhưng tôi lo. Tôi không đi.

Nhà Kinh Thánh:

– Đi mau lên (1 Sm 9:12). Đưa chân đá lại mũi nhọn thì khốn cho ngươi! (Cv 26:14).

Vị linh mục đứng bên ngoài hoàn toàn kinh ngạc !!!???

—————————–

ĐỘC CHIÊU XÉT MÌNH

Một ông mỗi khi xưng tội, ông kể hết các tội đã phạm một cách chi tiết. Cha giải tội ngạc nhiên:

– Ông làm thế nào mà nhớ hết được các chi tiết của tội như thế?

Ông trả lời:

– Thưa cha, con chẳng nhớ gì cả, nhưng là vợ con nhớ kể lại cho con.

Cha hỏi tiếp:

– Làm cách nào để bà kể lại tội cho ông nghe?

Ông trả lời tỉnh bơ:

– Thưa cha, trước khi đi xưng tội, con chọc cho bà ấy tức lên, thế là bà liền kể hết tội con ra, cha ạ.

Cha xứ: Lạy Chúa tôi!

————————–

ĂN CHẾT HAY KHÔNG ?

Hai vợ chồng ngồi nói chuyện về vấn đề ăn uống. Vợ thở dài:

– Thời buổi khó khăn, không chỉ đắt đỏ mà còn nguy hiểm. Ăn gì cũng sợ.

Chồng ngạc nhiên:

– Có gì mà em sợ? Em cứ quan trọng hóa vấn đề.

– Anh không thấy sao? Ăn cái gì bây giờ cũng dễ ngộ độc hoặc nhiễm bệnh. Ăn thịt heo thì sợ ảnh hưởng thuốc tăng trọng, rồi bệnh lở mồm long móng; ăn thịt gà thì sợ cúm gà; ăn trái cây cũng sợ nhiễm bệnh vì toàn là đồ Trung quốc.

– Ôi dào, em cứ lo sợ thế thì già cả người ra đấy. Cứ vô tư đi em!

– Vô tư sao được hả anh? Mình đã vậy, còn con cái nữa. Chúng nó đang tuổi ăn học, cần có chất để phát triển chứ anh!

Chồng gãi đầu:

– Thế thì mình ăn cá đi.

– Không được. Ăn cá cũng nhiễm chất độc phóng xạ.

– Chứ biết ăn cái gì? Hay là mình ăn chay?

Vợ bật người lên và ré giọng:

– Cũng không được. Rau đậu bây giờ không thể tin nổi. Toàn thuốc trừ sâu. Ăn vào cho chết à!

– Thế thì chỉ có nhịn đói, rồi cứ uống nước lã cầm hơi!

– Cũng vẫn không được. Nước lã cũng nhiễm độc. Ngay cả không khí còn ô nhiễm đấy, anh đừng tưởng!

– Thế thì cả nhà ngồi chờ chết à. Khổ thế không biết!

Nghe bố mẹ bàn thảo mà không có cách giải quyết. Cu Tèo chạy ra nói:

– Ăn gì cũng chết. Con biết có cái ăn không ngộ độc, cũng không chết, rất khỏe là đàng khác.

Bố ngạc nhiên:

– Cái thằng này! Mày mới đi I-rắc về hay sao mà nổ thế hả con?

– Không. Con nói thật đó!

Mẹ nói nhanh:

Nào, con nói mẹ nghe xem nào. Ăn gì không chết?

Cu Tèo cười hở hết cả hàm răng sún:

– Ăn hối lộ.

Bố mẹ tròn mắt:

– Con nói cái gì?

– Con bảo là cả nhà mình ăn hối lộ, bảo đảm không chết mà còn khỏe re. Bố mẹ có thấy ai ăn hối lộ mà chết chưa? Người ta ăn hối lộ nên mới ung dung sung sướng. Bại lộ thì chỉ làm kiểm điểm rút kinh nghiệm là xong, cùng lắm là tù treo thôi. Vô tư!

Hai vợ chồng nhìn nhau cười toe toét:

– Con chúng ta giỏi thật. Thế mà mình không biết!

————————-

TÁI PHẠM

Một anh vừa xưng tội về đến nhà thì gặp đúng lúc bà mẹ vợ mở cửa ra. Nhớ lời cha xứ dặn, anh liền nói:

– Mẹ dễ thương quá.

Vừa nói xong, anh vội chạy trở lại nhà thờ và vào xưng tội:

– Thưa cha, con phạm tội nói dối với mẹ vợ của con.

Cha xứ bực mình quát:

– Mới xưng tội xong lại phạm tội nói dối rồi. Cha đã dặn là trong Mùa Chay này gặp ai cũng phải thấy họ thật dễ thương.

Anh trả lời:

– Thưa cha, con làm theo lời cha dặn nhưng khổ nỗi là bà ấy không thật sự dễ thương. Thế mới chết chứ!

Cha xứ trợn mắt:

– Ôi, lạy Chúa!

———————-

ĐIỀU KIỆN

Hai anh em Tèo và Tý cãi lộn với nhau. Trước khi đọc kinh tối, mẹ nói Tèo:

– Chúa dạy phải tha thứ. Bây giờ, mẹ muốn con tha thứ cho em con.

Lòng vẫn ấm ức về chuyện hồi chiều nên chưa sẵn sàng tha thứ, Tèo nói ngay:

– Không, con không tha thứ cho nó.

Mẹ năn nỉ ỉ ôi, dịu dàng thuyết phục đủ cách, nhưng Tèo vẫn nhất định không tha thứ cho Tý. Vô hiệu! Cuối cùng, người mẹ nghiêm giọng nói:

– Mùa Chay, con phải hy sinh. Mà lỡ nếu đêm nay em con chết, con cảm thấy thế nào? Con có hối hận vì con đã không tha thứ cho em con không?

Tèo gãi đầu. Lưỡng lự một chút, Tèo nói:

– Được rồi, con tha thứ cho nó. Nhưng…

– Nhưng gì nữa?

– Nhưng… nếu sáng mai nó vẫn còn sống, con sẽ cho nó một trận.

– Lạy Chúa tôi! Con ơi là con!

Y CHANG KINH THÁNH

Buổi trưa, ba thầy tu đi trên đường đi công tác về, dọc đường ghé vào một quán nhỏ. Quán hôm ấy chỉ có thịt luộc, cá kho và rau muống chấm mắm ớt. Một thầy nổi hứng đề nghị:

– Hễ ai đọc được câu Kinh Thánh chỉ về món ăn nào thì ăn món đó. Hễ ai không đọc được thì phải chờ người khác ăn xong mới được ăn.

Hai thầy kia nổi nghe thấy hay hay, chịu liền. Thầy thứ nhất thấy đĩa thịt liền đọc:

– Mọi động vật sẽ là thức ăn của ngươi.

Thầy hí hửng kéo ngay đĩa thịt về phía mình, cười tủm tím. Thầy thứ hai nhìn đĩa cá vội nói:

– Cầm năm chiếc bánh và hai con cá, Chúa Giêsu ngước mắt lên trời đọc lời chúc tụng…

Thầy vừa đọc vừa kéo đĩa cá kho về phía mình, tỏ vẻ đắc chí lắm.

Chỉ còn món rau muống luộc. Ai nấy đều nặn óc cố nghĩ ra câu Kinh Thánh nào nói đến rau muống nhưng không thể nghĩ ra. Bỗng thầy thứ ba mỉm cười, một tay cầm chén nước mắm, một tay bốc rau luộc chấm vào nước mắm, vừa đọc vừa vẩy vào hai thầy kia:

– Lạy chúa, xin dùng cành hương thảo rảy nước trên tôi, thì tôi được sạch!

Hai thầy bị vẩy nước mắm la toáng lên, và vội vàng đi lau rửa. Thầy thứ ba còn lại, ung dung làm sạch!

—————————-

NGUYÊN NHÂN PHÉP LẠ

Trong buổi tiệc mừng bổn mạng giáo xứ, cha xứ hỏi một sơ ngồi cùng bàn:

– Ngày xưa trong tiệc cưới Cana, Đức Mẹ nói với Chúa Giêsu là chủ nhà hết rượu rồi. Sơ có biết nguyên nhân không?

Sơ trả lời:

– Thưa cha, Đức Mẹ là người nội trợ trong gia đình, Đức Mẹ hiểu rõ tâm trạng của chủ nhà đang nửa tiệc mà hết rượu thì khó xử với khách lắm, mà Đức Mẹ biết lúc đó chỉ có Chúa Giêsu mới có thể giúp giải quyết khó khăn, nên Đức Mẹ đã nhắc khéo Chúa Giêsu để Ngài làm phép lạ giúp chủ nhà.

Ông chánh trương chau mày:

– Sơ nói vậy không đúng. Hồi đó Chúa Giêsu chưa làm một phép lạ nào, làm sao Đức Mẹ biết được Chúa Giêsu có thể làm phép lạ chứ? Chẳng qua Đức Mẹ thấy mấy môn đệ của Chúa Giêsu uống nhiều quá, hết cả rượu của người ta nên Đức Mẹ nhắc khéo để họ đừng uống nữa.

Sơ xen vào:

– Như vậy Chúa Giêsu đâu cần làm phép lạ làm gì nữa, ông chánh?

Ông chánh vẫn không chịu thua:

– Cần chứ sơ. Tại sao sơ biết không? Vì Chúa Giêsu biết các tông đồ uống rượu chưa “đã”, Ngài phải làm phép lạ cho thỏa chí nam nhi của các đệ tử đó mà!

Mọi người xôn xao:

– Đúng, đúng! Hay, hay! Quá đã!

—————————

LÝ DO CHÍNH ĐÁNG

Một buổi chiều mùa thu ảm đạm. Vị linh mục già gặp một bà có chồng mới chết tháng trước. Linh mục hỏi:

– Bà Sáu nè, bà quên ông chồng rồi sao mà không thấy bà xin lễ cho ông ấy?

– Cha ơi, ngày nào con cũng nghĩ đến chồng. Nếu ông ấy về thiên đàng rồi thì không cần xin lễ nữa.

– Bà biết ông ấy được lên thiên đàng rồi à?

– Chắc là thế. Nếu ông ấy xuống hoả ngục rồi, xin lễ cũng vô ích. Tốn tiền!

– Nhưng mà này, giả như ông ấy còn ở trong lửa luyện tội thì sao?

– Cha à, nếu ông ấy còn trong luyện ngục, như thế cũng đáng đối với cái lão nghiện rượu ấy. Vợ con đã khổ vì lão ấy lắm rồi!

————————-

ĐÚNG NHƯ VẬY

Thiếu phụ đang làm cơm trong bếp. Có tiếng gõ cửa. Bà bỏ dở việc bếp núc chạy ra.

Một người đàn ông gật đầu chào lễ phép rồi hỏi:

– Thưa bà, bà có nghĩ rằng bà có một thân hình rất đẹp và khiêu gợi hay không?

Bị hỏi một câu quá bất ngờ, người đàn bà sững sờ trong giây lát. Khi đã bình tĩnh trở lại bà liền đóng sập cửa lại không thèm trả lời. Chiều hôm sau lại có tiếng gõ cửa. Vẫn người đàn ông hôm trước, vẫn câu hỏi cũ. Thiếu phụ lại trả lời bằng thái độ lặng thinh. Câu chuyện đó diễn ra suốt một tuần lễ liền. Người đàn bà không chịu nổi nữa bèn kể đầu đuôi với chồng để tìm cách đối phó. Người chồng hôm sau bèn nấp sau cánh cửa khi nghe tiếng gõ cửa. Người vợ mở cửa:

– Chào bà, bà có nghĩ rằng bà có một thân hình rất đẹp và khiêu gợi hay không?

Yên chí có chồng đứng sau cánh cửa, người đàn bà trả lời mạnh bạo:

– Đúng, như vậy thì có sao không?

– Thưa, nếu vậy xin bà nói với ông nhà là hãy dùng đồ nhà chứ đừng sang ve vãn vợ tôi nữa.

————————

NÊN NGHE AI ?

Theo kinh nghiệm của người xưa:

* Lâm Bưu hút thuốc, không rượu, thọ 63 tuổi.

* Chu Ing Gum không hút thuốc, uống rượu, thọ 73 tuổi.

* George Burns hút thuốc và uống rượu, thọ 101 tuổi.

* NS Pham Duy hút thuốc, uống rượu, cờ bạc, có nhiều vợ nhỏ, thọ 93 tuổi.

* Thống chế Trương Học Lương hút thuốc, uống rượu, bài bạc, có vợ nhỏ, thọ 103 tuổi.

* Lôi Phong không hút thuốc, không rượu, không đánh bài, bạn gái còn chưa có, thọ 23 tuổi.

Bà Vivianne viết thế này:

1. Nếu quả thật đi bộ và đi xe đạp tốt cho sức khoẻ thì người đưa thơ chắc sẽ bất tử.

2. Con cá Voi lội trong nước cả ngày, chỉ ăn tép và vi sinh vật và uống nước mặn. Thế mà ngày càng béo trục béo tròn.

3. Con Thỏ chạy nhảy cả ngày cả đêm, chỉ sống 10 năm.

4. Con Rùa nằm ì một chổ, chẳng làm gì, sống 450 năm.

Biết nghe ai bi chừ ???

—————————

CHẾT GIỜ CHÚA CHẾT

Đúng 3 giờ chiều ngày Thứ Sáu Tuần Thánh, một bà gọi điện thoại báo tin cho cha xứ:

– Thưa cha, chồng con vừa mới tắt thở vào đúng 3 giờ chiều.

Cha xứ an ủi:

– Bà hãy cảm tạ Chúa và vui lên, vì ông đã được phúc chết vào đúng giờ Chúa chết. Ông đã và sẽ trở nên giống Chúa Kitô.

Bà vợ lúng túng:

– Thưa cha, thế thì nguy to. Liệu chồng con có sống lại vào đúng giờ Chúa phục sinh không cha?

Cha xứ: ???!!!

———————

NGẠI

Hai vợ chồng sống ở miền quê, làm nông nghiệp. Một hôm, chồng lên thị xã về và nói với vợ:

– Hôm nay đi tham dự “Nhà Nông Đua Tài” vui quá, họ tặng cho cái áo thun của hãng hạt giống tài trợ, nhưng anh không dám mặc.

– Sao thế, anh? Áo xấu, không vừa hay rộng?

– Áo đẹp, vừa lắm. Nhưng anh ngại ghê đi!

Vợ cười:

– Áo đẹp và vừa mà không mặc. Anh ngại gì chứ?

– Họ in hàng chữ, mặc vô thấy kỳ lắm!

– Có gì mà kỳ chứ?

Chồng vừa gãi đầu vừa nói:

– Kỳ thật đấy, thế nên anh mới ngại.

– Họ ghi chữ gì mà anh ngại?

– “Giống Tốt – Năng Suất Cao”. Làm sao anh dám mặc!

Vợ cười:

– Ôi dào, đồ khỉ!

————————-

LỪA

Một ông đã ngoài 50 tuổi, lén lút vào gặp cha xứ để thỉnh ý ngài.

– Thưa cha, vợ con chết đã lâu. Con có ý định đi thêm bước nữa. Khổ nỗi là cô ấy mới xong đại học, không biết mọi người có xầm xì gì không nữa!

– Có lẽ về ông thì không. Nhưng mọi người sẽ nói về cô ấy là “còn nhỏ quá, chắc bị lừa”!

– Ui da!?!?

——————

ÔM

Hai vợ chồng lục đục kéo nhau vào cha xứ để phân giải. Ông nói gà, bà nói vịt. Cãi nhau ỏm tỏi, liên tục. Cha xứ chẳng tài nào can ngăn hoặc khuyên nhủ.

Ông chồng chứng minh:

– Thưa cha, nhà con có đủ loại xe, mắc mớ gì mà ngày nào đi chợ, bà ấy cũng đi xe ôm. Bà có ý đồ gì, hay thích thú gì khi ôm cái thằng đáng tuổi con bà ấy?

Mụ vợ gào lên:

– Thích thú cái nỗi gì! Chẳng qua là để an toàn khỏi ngã thì phải ôm vậy thôi. Ông đừng kiếm chuyện!

– Đó, đó, thấy chưa? Bà đừng kiếm chuyện với tôi trước mặt cha xứ! Bà cứ nói bia ôm này nọ, nhưng thực ra, nó cũng như xe ôm thôi. Vào quán, uống bia nhiều thì phải say, say thì phải ôm một cái gì đó cho khỏi ngã. Thế thôi, chứ thích thú gì, phải không cha?

– Lạy Chúa tôi!

———————-

TÁM TÀNG

Mừng ngày sinh nhật của chồng, bà nọ dẫn ổng tới tiệm khiêu vũ khỏa thân. Anh gác cửa lên tiếng:

– Chào anh Tám. Khỏe không?

Bà vợ đưa mắt nhìn ông chồng:

– Sao hắn biết anh?

– Ồ, thằng đó cùng đội banh trong sở.

Tới quầy rượu người quản lý cất tiếng:

– Anh Tám bữa nay uống gì?

Ông chồng ngó bà vợ:

– Trước khi em kịp hỏi, anh có thể giải thích liền, thằng đó cùng toán tranh giải trượt tuyết, cũng trong sở anh.

Tới cô vũ nữ cất tiếng chào:

– Mạnh giỏi anh Tám! Màn đặc biệt nữa nhé!

Hết chịu nổi, bà vợ điên lên, lôi anh chồng ra ngoài, đẩy vô chiếc taxi. Chợt nghe tiếng bác tài lè nhè:

– Ê Tám! Bữa nay mắc chứng gì mà bắt một em vừa già vừa xấu dzậy?

Đám ma Tám Tàng diễn ra vào Chúa Nhật sau đó!.

———————

TRÊN ĐỜI CÓ HAI VIỆC KHÓ

1. Nhét TƯ TƯỞNG của người này vào đầu của người khác.

2. Nhét TIỀN của người khác vào túi của mình.

Nhưng nếu…

1. Ai làm được điều số 1 thì ta gọi đó là… THẦY.

2. Ai làm được điều thứ 2 thì ta gọi đó là… CHỦ.

Tuy nhiên, nếu ai làm được cả hai điều trên thì ta gọi đó là… VỢ.

Ha, ha, ha… Chết chắc!

———————-

CHÚNG TA CÙNG CẦU NGUYỆN…

Cậu bé:

– Lạy Chúa, con chó của con hay cắn người, dữ lắm. Xin Chúa cho nó hiền như chiên!

Con chó:

– Lạy Chúa, cậu chủ của con dữ lắm, đánh con hoài, lại hay cãi cha mẹ nữa. Xin Chúa cho cậu ngoan ngoãn hơn!

————————

VÂNG LỜI MẸ

Mẹ bảo con:

– Con đã gần 40 tuổi rồi đấy, lấy vợ đi kẻo sau này ăn cơm xong, muốn xỉa răng cũng không có người lấy tăm cho đâu!

Bốn mươi năm sau, chàng trai ngày ấy nay đã thành ông già 80 tuổi, nằm ôm đầu, bông nhét chặt hai lỗ tai. Ông thầm thĩ than thở:

– Ôi, chỉ vì một cái tăm mà thân ta khốn khổ thế này đây!

————————

CHIẾC XƯƠNG SƯỜN

BẠN, là người KHEN ta khi ta đúng; CHÊ ta lúc ta sai.

KẺ THÙ, là người KHEN ta khi ta sai; CHÊ ta lúc ta đúng.

Còn kẻ mà lúc nào cũng CHÊ ta, dù rằng ta đúng hay sai, không ai khác chính là… CHIẾC XƯƠNG SƯỜN của ta.

Ôi, lạy Chúa Tể càn khôn, xin thương xót đàn ông!

————————

XƯNG TỘI

Một buổi chiều gần lễ trọng, rất đông các phụ nữ đến xưng tội, chị em nào cũng muốn xưng tội trước. Họ chen lấn nhau, lộn xộn và ồn ào.

Cha xứ giải tội cho một ông xong liền ra khỏi toà, nhẹ nhàng nói với các bà:

– Tôi sẽ ưu tiên cho các bà nào có nhiều tội nhất thì xưng trước.

Bà nào bà nấy êm ru, không ai nhúc nhích. Họ nhường nhau…

Cha xứ cười:

– Các bà thật là những người khiêm tốn quá!

———————-

MỘT VÀ MỘT NGÀN

Một hôm, anh chàng có máu đỏ đen ngủ mơ thấy Chúa. Anh ta hỏi:

– Chúa ơi, con biết Chúa giàu sang lắm. Một triệu đồng đối với Chúa cũng như một ngàn đối với con, phải không Chúa?

Chúa mỉm cười:

– Đúng thế! Đối với Ta, một ngày ví thể ngàn năm, ngàn năm cũng tựa một ngày (2 Pr 3:8). Nói cho dễ hiểu theo người phàm, mười năm của ngươi chỉ như một phút của Ta mà thôi.

Anh chàng nọ gãi đầu:

– Vậy thì… Chúa ơi, Chúa cho con một ngàn đi.

Chúa mỉm cười:

– Ô-kê, chuyện nhỏ. Con chờ Ta một phút nha!

————————

CÁCH GỌI NHAU TRÊN THIÊN ĐÀNG

Một hôm, cha xứ tới nhà dùng cơm và hỏi bé:

– Con biết trên thiên đàng người ta gọi nhau bằng gì không?

Bé đáp tỉnh bơ:

– Thưa cha, gọi nhau bằng “em”.

Cha xứ lấy làm ngạc nhiên:

– Sao lại gọi nhau như thế?

– Hôm qua, con nghe ba con nói nói với mẹ con rằng “em là thiên đàng của anh”.

Cha xứ tròn mắt. Hai vợ chồng đỏ mặt!!!

———-

TÁM MỐI PHÚC THẬT

Một linh mục nọ “nổi tiếng” là giảng dai, giảng dài. Trong một thánh lễ, Phúc Âm nói về tám mối phúc thật. Giảng mới tới phúc thứ ba mà đã 30 phút. Đến phúc thứ tư, linh mục quên nên ngập ngừng:

– Phúc thứ tư là phúc cho ai… phúc cho ai…

Ông trùm sốt ruột nói lớn:

– Phúc cho ai không nhớ mà quên.

Cả nhà thờ cười ồ!!!

—————————–

BẰNG VÀO NƯỚC TRỜI

Một cư sĩ qua đời, trình diện với thánh Phêrô, ngài hỏi:

– Sao hồ sơ của ông không có cái Bằng nào cả ?

– Dạ thưa ngài, con …

Thánh Phêrô cắt ngang:

– Ông là cư sĩ thì phải biết chứ, ở trần gian muốn có bằng thì phải vất vả đi học, nếu dốt phải đi mua mới có. Ông không thấy người ta mua Bằng treo đầy nhà sao!?

– Thưa ngài, con muốn “vô vi” nên không mua.

– À, ông muốn nói đến nhân đức Khó Nghèo chứ gì. Nhưng nếu có Bằng thì ta dễ sắp xếp hơn.

-Thưa ngài, vậy loại Bằng nào thì được ưu tiên ?

– Chỉ riêng “Cái Bằng Lòng” chịu đau khổ vì Đức Kitô là được ưu tiên thôi, còn các bằng 1 triệu, 2 triệu, 5 triệu hay hơn nữa thì tùy…

– Thưa ngài, có phải mua nhiều Bằng thì càng mau được về Thiên Đàng ?

– Ông không nghe Chúa nói à: “Kẻ đã có lại được cho thêm, còn kẻ không có thì ngay cái có cũng bị lấy đi”. Chúa đối xử rất công minh, nên chỉ có Người mới biết xử với ai xứng đáng với cái Bằng nào thôi. Nếu không xứng đáng thì Người sẽ đem cho người khác.

– Vậy trường hợp của con thì sao ?

– Ông cũng chơi ngông thật đấy !  Ông chứng tỏ mình “vô vi” tức là không vô vi, có nghĩa là đức Khó Nghèo của ông cũng chẳng đáng giá gì.

Vị cư sĩ xấu hổ lặng thinh. Bỗng thánh Phêrô lên tiếng:

– Trường hợp này khá phức tạp, ông hãy sang phòng đợi và chờ ở đó.

Ông giật mình thấy phòng đợi thông sang luyện tội.

***********************

Tác giả: Hoàng Nam

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *