CƯỜI TÍ…TÉ

CƯỜI CÓ PHÚC

Người Ái Nhĩ Lan có giai thoại vui:

Có một người đàn ông nọ lúc nào cũng tếu táo vui vẻ với mọi người. Một hôm, khi ngủ ông mơ thấy mình chết và được đưa ra trước toà Chúa phán xét.

Vì có nhiều vướng mắc đè nặng trên lương tâm lúc sinh thời nên ông vô cùng bối rối run sợ. Ông hình dung ra cảnh Đấng Thẩm Phán chí công sẽ xuất hiện và tuyên bố:

– Hỡi những kẻ Cha Ta chúc phúc, hãy đến thừa hưởng Vương Quốc dọn sẵn cho các ngươi ngay từ thuở tạo thiên lập địa. Vì xưa Ta đói, các ngươi đã cho ăn; Ta khát, các ngươi đã cho uống; Ta là khách lạ, các ngươi đã tiếp rước; Ta trần truồng, các ngươi đã cho mặc; Ta đau yếu, các ngươi đã thăm viếng; Ta ngồi tù, các ngươi đến hỏi han.

Nghe xong ông chợt hiểu: Mỗi hành động dù nhỏ bé đến đâu, nếu được thực thi cho tha nhân vì lòng yêu mến Ðức Kitô thì đều được ân thưởng.

Người đàn ông vui tính cố gắng nhớ lại xem trong đời mình có làm điều gì tốt cho tha nhân không. Giữa lúc ông đang run sợ thì Đấng Thẩm Phán chí công xuất hiện.

Và ngoài sức tưởng tượng, ông thấy Ngài mỉm cười và nói với ông:

– Khi Ta buồn, ngươi đã kể chuyện cho Ta cười; khi Ta đau khổ, ngươi đã an ủi Ta; khi Ta khó tính, ngươi đã chịu đựng và cảm thông với Ta bằng nụ cười của ngươi.

Một bài học thật quý giá để chúng ta cố gắng chịu đựng và nhịn nhục lẫn nhau trong cuộc sống thường nhật. Cười với tha nhân là cười với Chúa đấy!

———————–

ĐỀN TỘI

Có hai linh mục, một dòng Tên và một dòng Ða-minh, giải tội cho nhau. Linh mục dòng Ða-minh ra việc đền tội cho linh mục dòng Tên thế này:

– Con hãy lần một chuỗi Mân Côi, và để tỏ lòng hãm mình đền tội, con hãy đọc thêm Kinh Cầu Các Thánh sau mỗi chục kinh.

Sau đó, linh mục dòng Tên ra việc đền tội cho linh mục dòng Ðaminh thế này:

– Con chỉ phải đọc Kinh Cầu Các Thánh mà thôi. Nhưng để tỏ chút lòng khiêm nhường thống hối, con lần một chuỗi Mân Côi sau mỗi một câu của Kinh Cầu.

——————

KHOÁI NƯỚC

Tại giáo xứ Bình Thường, chị Khen có tiếng là một phụ nữ ưa nịnh, chị ta luôn tâng bốc cha xứ là giảng hay.

Sau Thánh Lễ sáng Chúa Nhật, chị ta đón cha xứ ở đầu nhà thờ và “chia sẻ” cảm nghĩ về bài giảng. Nghe xong, cha xứ vừa cười vừa nói:

– Này chị, những lời của chị dành cho tôi cũng giống như nước đổ đầu vịt mà thôi!

Chị ta tỉnh bơ và nói ngay:

– Con biết, nhưng mà mấy con vịt lại rất khoái được người ta đổ nước lên đầu nó!

– Giêsu Ma…!

———————

GIỜ CHẦU

Chiều Chúa Nhật, trong khi mọi người đang làm giờ chầu Thánh Thể ở nhà thờ, có bốn anh chàng vẫn ngồi nhậu thoải mái tại một quán rượu gần đó.

Ðang dzô dzô trăm phần trăm thì có một người ăn xin bước vào xin bố thí. Một người trong bọn nhậu tỏ ra bực mình với người ăn xin vì đã làm họ mất hứng, anh mắng người ăn xin:

– Vào quán ăn xin đang lúc giờ chầu, lão không xấu hổ à?

Người ăn xin bình tĩnh trả lời:

– Thưa các anh, tôi cũng vô cùng xin lỗi vì đã làm rộn trong “giờ chầu” của các anh.

– Chầu gì chứ?

– Chầu nhậu ấy mà!

————-

RỂ QUÝ

Chàng rể đến nhà bạn gái chơi và nói chuyện với bố nàng. Ông bố muốn thăm dò tính tình chàng trai nên đặt câu hỏi thử thách:

– Nếu bây giờ có một túi tiền và một túi đạo đức rơi trên đường thì anh nhặt túi nào?

Chàng trai nhanh nhảu trả lời:

– Cháu nhặt túi tiền.

Với vẻ mặt thất vọng, bố cô gái nói:

– Tôi biết ngay mà, các anh chị bây giờ coi tiền là trên hết, ngay cả đạo đức cũng chẳng coi vào đâu. Nếu là tôi thì tôi sẽ nhặt túi đạo đức. Chàng trai nghe thế bèn vội vàng sửa chữa:

– Vâng, cháu nghĩ không nhất thiết phải nhặt túi tiền. Ai thiếu cái gì thì nhặt cái đó ạ.

———————-

XIN SỐ ĐIỆN THOẠI

– Alô ! Con chim nhỏ của anh đấy à?

– Không ! Chim bố đây.

– Ấy chết ! Cháu xin lỗi bác! Bác có khỏe không ạ?

– Khỏe để đánh nhau với ai?

– Dạ… cho cháu hỏi Trang có nhà không ạ?

– Nó không có nhà thì là dân vô gia cư à?

– Dạ, dạ… ý cháu là Trang có ở nhà không ạ?

– Nếu không thì sao?

– Thế… Trang đi đâu ạ?

– Ðến cơ quan rồi.

– Bác cho cháu số điện thoại của Trang được không ạ?

– Nó có nhiều số lắm!

– Bác cho cháu xin một số thôi ạ!

– 8.

– 8 rồi… mấy nữa ạ?

– Thì cậu bảo chỉ cần một số thôi mà?

– Dạ bác cho cháu xin nốt mấy số còn lại luôn ạ.

– 5 7 3 6 8 2, còn… sắp xếp sao thì tùy cậu!

———————–

GIA ĐÌNH LỜI CHÚA

Trong lớp Giáo lý, sơ căn dặn:

– Các em học Thánh Kinh thì phải áp dụng Lời Chúa trong cuộc sống hằng ngày.

Một hôm, Tèo đi học giáo lý về, mẹ nói:

– Tèo, con đi dọn dẹp nhà cửa và lau chùi nhà cửa.

Nhớ lời sơ dặn, Tèo nói:

– Chuyện đó can gì đến con và mẹ, giờ của con chưa đến!

Sẵn cây chổi lông gà trong tay, mẹ quất cho Tèo một cái. Tèo đau lắm nhưng ráng chịu, không khóc, và nói:

– Nếu con nói sai thì sai chỗ nào, nếu con nói đúng thì sao lại đánh con?

Nói xong, Tèo chạy đến với bố. Bố thản nhiên:

– Mẹ nói gì, con cứ làm theo!

——————-

CĂNG THẬT !

Một ông nọ đi xưng tội, hôm đó cha xứ có người bạn là một linh mục ngoại quốc mới sang Việt Nam chơi nên mời ngài giải tội. Linh mục này cũng biết tiếng Việt, dù chưa nói rành và phát âm chưa chuẩn. Lúc ra việc đền tội, cha ngoại quốc nói:

– Tồi con nắng lắm, con phai liêm đít nhà xơ ba lần.

Ông này ra về và cố gắng đền tội nhưng.. thấy “căng” quá. Vài bữa sau, ông ủ rũ đến thưa lại với cha:

– Xin đổi cho con việc đền tội khác, việc đền tội lần trước cha bảo làm mà căng lắm, con không thể làm được.

– Sao lái khò há?

– Cha bắt con liếm đít ma xơ thì làm sao con làm được.

Nghe xong, cha ngoại quốc ôm bụng cười, rồi cố gắng nói thật rõ:

– Không phai thê… ế. Tôi bao ông liếm đá… át nhà thờ, là liêm cai này… này… (vừa nói cha vừa chỉ xuống đất).

– Lạy Chúa tôi! Thế mà…

———————-

SINH ĐỘNG

Tại giáo xứ nọ, linh mục muốn làm cho bài giảng thêm sinh động vào những lễ trọng bằng cách thêm hình ảnh minh họa.

Dịp lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống, linh mục nhờ ông từ chuẩn bị sẵn một chim bồ câu và dặn rằng khi đọc đến câu “cầu xin Chúa Thánh Thần” thì ông từ thả bồ câu ra.

Khi giảng, lời đó được nói hai lần rồi mà vẫn chưa thấy chim bồ câu đâu. Quá sốt ruột, linh mục đành phải nói:

– Ông từ, thả Chúa Thánh Thần ra.

Ông từ run quá, không biết làm sao, đành thú nhận:

– Thưa cha, Chúa Thánh Thần vừa bị mèo vồ mất rồi!

————————-

LẠ

Anh chàng mới đến ở trọ được vài tháng ở một khu phố nọ. Hằng ngày anh chàng thấy một cô nàng có thân hình bốc lửa, trang phục gợi cảm, nhưng bịt kín bưng với khẩu trang, cứ sáng đi, chiều về vào ngôi biệt thự sang trọng.

Anh chàng quyết định tán tỉnh bằng những bài tình ca ướt át đến nỗi muốn lụt cả khu phố.

– Cho anh xin số nhà, này cô em xinh má hồng hồng, này cô em xinh áo xanh…

– Chiều xưa, có ngọn trúc đào, mùa Thu lá rụng bay vào sân em…

– Nhớ khi xưa lạ nhau, chung một đường kẻ trước, người sau…

Vô ích. Không xi-nhê chi ráo trọi. Anh chàng “chơi” mạnh hơn:

– Này người tình nhỏ nếu em là chim thì tôi đem bỏ chim nuôi vào lồng. Này người tình nhỏ ước mơ gì không? Ứớc mơ gì không?

Chả hiểu sao, nàng quay ra, lột khẩu trang ra và hỏi:

– Anh nói gì thế?

Nhìn sắc diện nàng, anh chàng hết hồn hết vía, chạy như ma đuổi. Vừa chạy vừa ngó lại xem cô nàng có chạy theo hay không, thế nên anh chàng đâm đầu vào cột điện, chấn thương sọ não, hôm sau chết quách!

Lạ thật!

———————-

CHUYỆN THIÊN ĐÀNG

Ngày kia, Chúa Cha bỗng nhận ra trên Thiên Đàng có nhiều người lạ xuất hiện, nhộn nhịp hẳn lên, bèn gọi Thánh Phêrô đến và hỏi:

– Này, con có giữ cửa Thiên Đàng cẩn thận không đấy? Dạo này ta thấy Thiên Đàng có vẻ lộn xộn lắm, con lo mà sắp xếp lại cho trật tự đi nhé!

Thánh Phêrô ngơ ngác bối rối nhưng cũng cung kính đáp:

– Thưa vâng, con sẽ xem lại ạ!

Ngài thầm nghĩ:

– Lạ nhỉ, chuyện này là thế nào? Mình vẫn giữ chìa khóa cẩn thận kia mà.

Suy nghĩ một lúc, Thánh Phêrô bỗng ba chân bốn cẳng chạy đến với Thầy Giêsu. Vừa gặp Thầy, ngài hỏi liền:

– Bẩm Thầy, nhất định Thầy còn một chiếc chìa khóa giống như con phải không ạ? Thầy đã mở cho họ vào mà con không biết chứ gì?

Đức Giêsu mỉm cười nhìn ông, rồi bảo:

– Ta chỉ có duy nhất một chiếc chìa khóa nước trời và ta đã trao nó cho con rồi còn gì?

– Thế thì con phải giải thích làm sao với Chúa Cha sự tình này đây, thưa Thầy?

Đức Giêsu dịu dàng đáp:

– Anh đi mà hỏi Mẹ của Ta!

– Ôi, Đức Nữ Vương Thiên Đàng à? Mẹ thì can dự gì trong chuyện này cơ chứ?

– Ta nghĩ chỉ có Mẹ ta chứ không ai vào đây đâu!

– Ôi, trời!

Thế là Thánh Phêrô chạy đi tìm Đức Maria ngay mà không kịp chào Thầy. Tìm khắp nơi mà chẳng thấy đâu. Hay Mẹ đang hát thánh ca với các thiên thần? Nhưng đến chỗ ca đoàn các thiên thần thì không có…

Phải, phải rồi! Chắc là đang ở chỗ các phụ nữ Giêrusalem. Đến chỗ các phụ nữ Giêrusalem hay tụ tập, cũng không thấy…

Ôi! Chắc Mẹ đang cầu nguyện với các Tông Đồ chăng? Thế nhưng, cũng chẳng thấy bóng dáng Mẹ trong nhà các Tông Đồ.

Mệt bở hơi tai, Thánh Phêrô thất thểu quay bước trở về, không biết phải ăn nói làm sao với Chúa Cha. Bỗng trông thấy hình như có một tay lạ hoắc, lơ ngơ kiểu như vừa mới vào nên đang dáo dác tìm chỗ trên Thiên Đàng, Thánh Phêrô vội chặn người ấy lại hỏi:

– Này, anh có trông thấy Đức Mẹ đâu không?

Gã này nhoẻn miệng cười toe toét, chỉ tay lên trên:

– Bẩm ngài, Mẹ đang ở trên sân thượng ạ. Tôi vừa mới được Mẹ đưa vào Thiên Đàng đấy, chưa biết ở đâu cả.

– Cái gì? Thôi rồi, đích thị rồi!

Thế là ngài phóng thẳng lên sân thượng và trước đôi mắt ngỡ ngàng của ngài, Đức Maria đang chồm người qua lan can sân thượng, tay nắm một sợi dây thật dài, thòng xuống tận mặt đất, trên đó lúc nhúc những người là người, đủ mọi sắc tộc, màu da, ngôn ngữ đang bám vào để leo lên Thiên Đàng.

Dụi mắt nhìn kỹ, Thánh Phêrô chợt nhận ra sợi dây ấy chính là tràng hạt Mân Côi. Ông toát mồ hôi kêu lên:

– Trời ạ! Mẹ làm gì thế này?

Quay lạ, Đức Mẹ chỉ biết nhoẻn miệng cười cầu hòa:

– Này Phêrô, Ta biết làm sao bây giờ? Anh thông cảm nhé! Vì Ta đã lỡ hứa với họ là ai siêng năng lần hạt Mân Côi và suy gẫm các mầu nhiệm của Chúa Giêsu khi đọc kinh ấy thì sẽ được vào Nước Trời. Họ đã nghe lời ta và đã đọc kinh Mân Côi, thế thì ta phải giữ lời thôi.

– Vâng, thưa Mẹ! Để con bẩm lại Chúa Cha.

————————–

AI SƯỚNG HƠN AI ?

Một anh chồng nọ có vợ và 2 con cầu nguyện than thở với Chúa:

– Chúa ơi, làm chồng khổ quá. Xin Chúa giúp con, vì ngày nào cũng bị 3 cái miệng nó kêu ca, than trách.

Chúa đáp:

– Nỗi khổ của con chẳng thấm gì với nỗi khổ của Ta đâu. Con hãy cam lòng chịu đựng cho nên con ạ.

Anh chồng đáp lại:

– Chúa không có vợ có con, Chúa đâu biết nỗi khổ của con. Chúa đổi làm chồng cho con thì biết ngay thôi.

Chúa mỉm cười:

– Ừ, đổi thì đổi. Ngay giờ phút này, con làm Chúa, còn Ta làm chồng. OK!

Vừa đổi xong độ một phút, anh chồng vội tìm thưa với Chúa:

– Chúa ơi, con không đổi nữa. Làm Chúa khổ quá. Làm chồng làm cha thì con chỉ bị có 3 cái miệng nó than thôi. Còn làm Chúa 9 tỷ người trên thế giới, 9 tỷ cái miệng nó than con chịu hết nổi luôn.

Chúa mỉm cười:

– Ta đã nói trước rồi ngươi không nghe. Dại gì đổi lại. Ráng chịu!

Anh chồng:

– Lạy Chúa tôi! Khổ ơi là khổ! Lỗi tại tôi mọi đàng mà!

———————-

ĐÁNH VỠ BÁT ĐĨA

Sau bữa ăn tối, mẹ và con gái cùng rửa bát, bố và con trai ngồi xem ti vi trong phòng khách. Đột nhiên, trong nhà bếp truyền đến tiếng bát đĩa vỡ loảng xoảng, sau đó là một khoảng lặng dài. Cậu con trai nhìn bố mình, nói:

“Chắc chắn là mẹ đánh vỡ bố ạ!”.

Ông bố: “Ồ? Sao con biết?”.

Cậu con trai: “Bởi vì mẹ không lên tiếng mắng chửi gì hết ạ!”.

————–

DÂN GIÀU – NƯỚC MẠNH Ạ

Trong giờ học, cô giáo đưa tấm hình lên hỏi các bé :

– Cô : các con ơi, tấm hình này mang ý nghĩa gì ?

Cả lớp nhao nhao với nhiều câu trả lời : xe uống nước, xe chìm trong nước… Bỗng nhiên từ cuối lớp, cu tý đứng lên thưa :

– Thưa Cô, hình này mang ý nghĩa : DÂN GIÀU – NƯỚC MẠNH Ạ

– Cô : !!!

——————-

HƯỞNG DƯƠNG

– Trời tối, xe tắt máy giữa đường, nghĩ hết xăng, anh Khánh bật lửa soi xăng. Xăng còn, anh Khánh hưởng thọ 34 tuổi.

– Trời sáng, chị Tuyến đang đóng đinh. Nhưng mãi không đc. Nghĩ búa hư, chị Tuyến dùng đầu thử búa. Kết quả, búa tốt, hưởng dương 28 tuổi.

– Trời nắng, anh Dương bật quạt, quạt không quay. Nghĩ cúp điện, anh Dương thò tay kiểm tra ổ điện. Điện không cúp, anh Dương tận hưởng đc 24 mùa xuân.

– Trời mưa, đang coi TV thì mất sóng. Nghĩ ăng-ten hư, chị Ngân leo lên mái nhà kiểm tra ăng-ten. Trời nổi sấm, chị Ngân tắm mưa lần cuối lúc 27 tuổi.

– Trời đẹp, Sơn đi sở thú. Thấy sư tử đói Sơn cho sư tử ăn. Tưởng sư tử ăn no Sơn vào lồng xỉa răng cho sư tử. Sư tử ăn no, anh Sơn hưởng thọ 30 tuổi.

———————–

CON KHÔNG THÍCH VĂN MINH

Cu Bi được phần thưởng học sinh giỏi lớp ba. Hè bố thưởng cho chuyến đi chơi thành phố.

Bố dẫn Bi đi tham quan khắp đó đây và chạy loanh quanh khắp phố phường.

Được mấy ngày Bi đòi về.

Bố hỏi:

– Ở TP vui nhộn sao con lại đòi về?

– Con chán lắm.

– Sao vậy?

– Ở đây người ta hung hăng quá, con sợ. Không thấy ai chào hỏi, xin lỗi, cám ơn nhau gì cả.

– Văn minh thì vậy mà con.

Cu Bi nằng nặc:

– Không, con muốn về quê. Con không thích văn minh.

Bố đành chịu thua.

————————

XUỐNG CẤP

Một chị nọ tuổi đã quá “đát”, dẫn một thanh niên say mèm đến gặp cha sở để xin làm phép cưới. Vị linh mục tỏ vẻ khó chịu và lên tiếng:

– Sao lại đưa người say thế này vào đây?

Chị thú thật:

– Thưa cha, nếu anh ta không có rượu thì con không tài nào kéo anh ta đi với con vào cha để xin cưới được.

———————-

NGỘ

Chiều cuối tuần, sau khi dự lễ chiều, Khôn và Ngoan rủ nhau làm vài ve để cùng hàn huyên tâm sự.

Ngoan nói với Khôn:

– Anh lúc nào cũng khôn hơn người. Chúa thương anh đặc biệt đấy.

Khôn làm ly bia rồi thở dài:

– Cái khôn của người nghèo bị khinh dể, lời người ấy nói chẳng ai chịu lắng nghe (Gv 9:16).

– Biết thế, nhưng khôn vẫn hơn. Đâu phải muốn là được, Chúa cho ai mới được đấy, như vua Salômôn ấy!

– Ừ, cũng rất tạ ơn Chúa. Nhưng cũng đau đầu lắm, chú mày ơi!

Ngẫm nghĩ một chút, Khôn vỗ đùi “đét” một cái rồi nói:

– Mà anh chú mày cũng thua gì anh đâu. Chú mày ngoan hiền, mấy ai trong xứ này được như chú?

Ngoan vừa nhai đậu phộng vừa nhéch mép:

– Ôi dào, càng nhiều khôn ngoan, càng nhiều phiền muộn; càng thêm hiểu biết, càng thêm khổ đau (Gv 1:18).

Từ nãy giờ thằng bé đứng mời mua vé số, nó xía vô:

– Giàu có thì bị ghét, đói rét thì bị khinh, thông minh thì bị triệt, ngu dốt thì bị đì, cỡ gì rồi cũng… chết, các bác ạ!

Khôn và Ngoan ngộ ra, cùng nhìn nhau cười:

– Hay! Ha ha… Thằng cu này nói có lý. Đâu, đưa chú xem mua cho vài tờ!

———————-

TIỀN VÀ VỢ

Còn tiền… vợ nói líu lo,

Hết tiền thì… vợ hét, “ho” suốt ngày!

Còn tiền… vợ hiền như nai,

Hết tiền… vợ mắng như nài quản voi!

Còn tiền… nhỏ nhẹ, hẳn hoi,

Hết tiền… vợ réo như còi hỏa xa!

Còn tiền thì… vợ hiền hòa,

Hết tiền… vợ dữ như là chằn tinh!

Còn tiền… vợ gọi: “Anh… anh”,

Hết tiền… vợ gắt như chanh không đường!

Còn tiền… tình thương… mến thương,

Hết tiền… vợ đạp rớt giường như chơi!

———————–

HO

Tại một giáo xứ lớn thuộc TGP Saigon, sáng Chủ Nhật hôm ấy cha sở gặp một bác sĩ và nói với ông ta:

– Bác sĩ này, hôm nay khi tôi đang giảng lễ, bà bác sĩ ho một cơn làm mọi người phát sợ lên đấy, chắc bà nhà bị viêm họng nặng, bác sĩ nên chữa trị ngay.

Ông bác sĩ cười:

– Thưa cha, cha đừng lo lắng cho vợ con, vô ích thôi. Bà ấy có bệnh hoạn gì đâu. Cơn ho bất lịch sự của bà ấy chỉ để báo động cho mọi người biết bà ấy hôm nay mặc chiếc áo dài mới lần đầu tiên đấy!

– Ôi, lạy Chúa!

———————–

“BẤT ĐỒNG NGÔN NGỮ”

Một anh chàng ngoài Bắc vào Huế, thấy cô lái đò xinh đẹp nên muốn làm quen, sau lời chào cô gái hỏi: “Răng anh ở chỗ ni?”

Anh chàng bực mình nghĩ cô gái có vấn đề nên đáp:

– Răng tôi ở trong mồm chứ ở đâu?

Cô gái thấy anh chàng bất lịch sự liền mắng:

– Răng anh ngu rứa?

Anh chàng nổi khùng quát:

– Này cái cô này, trong mồm tôi một đống răng khôn sao cô…

– !!!!!

Hóa ra cô lái đò chỉ có ý định hỏi sao anh chàng lại ở chỗ này.

——————–

CHÓ KHÔNG RĂNG

Có ông nọ người Nam đi ngang qua nhà bà kia người Huế thì bị con chó nhà đó lao ra cắn vào chân.

Hốt hoảng ông la lớn:

– Chó, chó… chó.

Bà kia nghe tiếng la, sợ chó cắn khách liền từ trong nhà chạy ra vừa la chó để trấn an khách. Bà vừa chạy vừa thanh minh:

– Chó không răng mô, chó không răng mô.

Ông nọ vừa bị chó cắn tét chân, máu chảy đầm đìa, vừa bị xé rách cái quần. Giờ nghe bà kia nói thế, ông như điên tiết quát lên:

– Chị thiệt là quá đáng, chị nói sao, chị nói chó chị không răng, không răng mà nó cắn tôi toác cái chân, rách luôn cái quần.

Trong khi bà kia chỉ định nói là chó không có bệnh gì để trấn an khách.

———————

PHÉP LẠ

Ba anh chàng ngồi “tám” chuyện khi cà-phê sáng. Anh Nhất nói:

– Tháng trước mình đi xem ảo thuật hay thật. Một cô gái biến ngay ra một ông già. Lạ thật!

Anh Nhị nói:

– Như thế thì có nhằm nhò gì. Mới tuần trước thôi, mình cũng đi xem ảo thuật, nhưng ảo thuật gia cắt đôi người một phụ nữ và một đàn ông, sau nó ghép nửa này với nửa kia. Tức là một người có thân nam mà chân nữ, còn người kia có thân nữ mà chân nam. Độc chiêu thật!

Anh Tam xía vô:

– Cũng chỉ là “chuyện nhỏ” thôi. Tớ còn tận mắt thấy “phép lạ” hằng ngày đây này!

Anh Nhất và anh Nhị tròn mắt:

– Có thì nói. Không ai ép đâu nha!

– Chuyện lạ thật ngoài đời chứ không xạo hoặc là ảo thuật. Thật 100% luôn.

– Thôi đi “cha”. Đừng “nổ” như thế!

– Không tin sao? Chuyện lạ hơn cả sự lạ, y như phép lạ, vẫn xảy ra hàng ngày thật mà.

Anh Nhất và anh Nhị sốt ruột:

– Thôi thì nói đại đi. Úp úp mở mở mãi!

– Thế hai bạn thấy “chiên” biến thành “cọp” hoặc “cọp” hóa thành “chiên” chưa?

– Chưa. Mà làm gì có!

– Tại không để ý thôi. Ở các nhà thờ, khi người ta vào nhà thờ thì “hiền như chiên”, khi người ta ra khỏi nhà thờ thì “dữ hơn cọp”. Vậy không là “phép lạ” thì là cái gì?

– Ờ ha !!!

————————–

YÊU ĐỘNG VẬT

Cô giáo hỏi cu tí:

– Nhà em có ai yêu động vật không?

-Thưa cô có. Cả nhà em ai cũng yêu đông vật.

– Vậy à, em kể cô nghe xem!

– Mẹ em thì yêu chó, em thì yêu mèo.

– Vậy còn bố em thì sao?

– Mẹ em bảo rằng: bố em yêu con hồ li tinh ở trên đầu phố cô ạ!

—————————

NHÀ KINH THÁNH LỖI LẠC

Có một nhà Kinh Thánh lỗi lạc, ông nói gì cũng dùng lời Kinh Thánh mà nói. Đức Giám Mục nghe nói thế bèn gởi một linh mục đến điều tra. Vị linh mục đến trước nhà nhìn qua cánh cửa hé mở thấy nhà Kinh Thánh đang ngồi nhậu nên đứng ngoài quan sát.

Bỗng dưng một giọng đàn ông ngà ngà lên tiếng:

– Này bà, họ hết rượu rồi (Ga 2:3).

Bà vợ đáp:

– Ngày nào cũng nhậu. Ông muốn mua thêm mấy lon bia nữa hả?

Nhà Kinh Thánh:

– Một hòm bia (Xh 25:10).

Bà vợ trợn mắt:

– Một hòm bia lận hả? Ngày mai lấy tiền đâu mua đồ ăn cho con chứ?

Nhà Kinh Thánh nửa tỉnh nửa say:

– Đừng lo lắng về ngày mai, ngày mai cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày ấy (Mt 6:34).

Bà vợ cằn nhằn:

– Ông thì không lo, nhưng tôi lo. Tôi không đi.

Nhà Kinh Thánh:

– Đi mau lên (1 Sm 9:12). Đưa chân đá lại mũi nhọn thì khốn cho ngươi! (Cv 26:14).

Vị linh mục đứng bên ngoài hoàn toàn kinh ngạc !!!???

—————————–

ĐỘC CHIÊU XÉT MÌNH

Một ông mỗi khi xưng tội, ông kể hết các tội đã phạm một cách chi tiết. Cha giải tội ngạc nhiên:

– Ông làm thế nào mà nhớ hết được các chi tiết của tội như thế?

Ông trả lời:

– Thưa cha, con chẳng nhớ gì cả, nhưng là vợ con nhớ kể lại cho con.

Cha hỏi tiếp:

– Làm cách nào để bà kể lại tội cho ông nghe?

Ông trả lời tỉnh bơ:

– Thưa cha, trước khi đi xưng tội, con chọc cho bà ấy tức lên, thế là bà liền kể hết tội con ra, cha ạ.

Cha xứ: Lạy Chúa tôi!

————————–

ĂN CHẾT HAY KHÔNG ?

Hai vợ chồng ngồi nói chuyện về vấn đề ăn uống. Vợ thở dài:

– Thời buổi khó khăn, không chỉ đắt đỏ mà còn nguy hiểm. Ăn gì cũng sợ.

Chồng ngạc nhiên:

– Có gì mà em sợ? Em cứ quan trọng hóa vấn đề.

– Anh không thấy sao? Ăn cái gì bây giờ cũng dễ ngộ độc hoặc nhiễm bệnh. Ăn thịt heo thì sợ ảnh hưởng thuốc tăng trọng, rồi bệnh lở mồm long móng; ăn thịt gà thì sợ cúm gà; ăn trái cây cũng sợ nhiễm bệnh vì toàn là đồ Trung quốc.

– Ôi dào, em cứ lo sợ thế thì già cả người ra đấy. Cứ vô tư đi em!

– Vô tư sao được hả anh? Mình đã vậy, còn con cái nữa. Chúng nó đang tuổi ăn học, cần có chất để phát triển chứ anh!

Chồng gãi đầu:

– Thế thì mình ăn cá đi.

– Không được. Ăn cá cũng nhiễm chất độc phóng xạ.

– Chứ biết ăn cái gì? Hay là mình ăn chay?

Vợ bật người lên và ré giọng:

– Cũng không được. Rau đậu bây giờ không thể tin nổi. Toàn thuốc trừ sâu. Ăn vào cho chết à!

– Thế thì chỉ có nhịn đói, rồi cứ uống nước lã cầm hơi!

– Cũng vẫn không được. Nước lã cũng nhiễm độc. Ngay cả không khí còn ô nhiễm đấy, anh đừng tưởng!

– Thế thì cả nhà ngồi chờ chết à. Khổ thế không biết!

Nghe bố mẹ bàn thảo mà không có cách giải quyết. Cu Tèo chạy ra nói:

– Ăn gì cũng chết. Con biết có cái ăn không ngộ độc, cũng không chết, rất khỏe là đàng khác.

Bố ngạc nhiên:

– Cái thằng này! Mày mới đi I-rắc về hay sao mà nổ thế hả con?

– Không. Con nói thật đó!

Mẹ nói nhanh:

Nào, con nói mẹ nghe xem nào. Ăn gì không chết?

Cu Tèo cười hở hết cả hàm răng sún:

– Ăn hối lộ.

Bố mẹ tròn mắt:

– Con nói cái gì?

– Con bảo là cả nhà mình ăn hối lộ, bảo đảm không chết mà còn khỏe re. Bố mẹ có thấy ai ăn hối lộ mà chết chưa? Người ta ăn hối lộ nên mới ung dung sung sướng. Bại lộ thì chỉ làm kiểm điểm rút kinh nghiệm là xong, cùng lắm là tù treo thôi. Vô tư!

Hai vợ chồng nhìn nhau cười toe toét:

– Con chúng ta giỏi thật. Thế mà mình không biết!

————————-

TÁI PHẠM

Một anh vừa xưng tội về đến nhà thì gặp đúng lúc bà mẹ vợ mở cửa ra. Nhớ lời cha xứ dặn, anh liền nói:

– Mẹ dễ thương quá.

Vừa nói xong, anh vội chạy trở lại nhà thờ và vào xưng tội:

– Thưa cha, con phạm tội nói dối với mẹ vợ của con.

Cha xứ bực mình quát:

– Mới xưng tội xong lại phạm tội nói dối rồi. Cha đã dặn là trong Mùa Chay này gặp ai cũng phải thấy họ thật dễ thương.

Anh trả lời:

– Thưa cha, con làm theo lời cha dặn nhưng khổ nỗi là bà ấy không thật sự dễ thương. Thế mới chết chứ!

Cha xứ trợn mắt:

– Ôi, lạy Chúa!

———————-

ĐIỀU KIỆN

Hai anh em Tèo và Tý cãi lộn với nhau. Trước khi đọc kinh tối, mẹ nói Tèo:

– Chúa dạy phải tha thứ. Bây giờ, mẹ muốn con tha thứ cho em con.

Lòng vẫn ấm ức về chuyện hồi chiều nên chưa sẵn sàng tha thứ, Tèo nói ngay:

– Không, con không tha thứ cho nó.

Mẹ năn nỉ ỉ ôi, dịu dàng thuyết phục đủ cách, nhưng Tèo vẫn nhất định không tha thứ cho Tý. Vô hiệu! Cuối cùng, người mẹ nghiêm giọng nói:

– Mùa Chay, con phải hy sinh. Mà lỡ nếu đêm nay em con chết, con cảm thấy thế nào? Con có hối hận vì con đã không tha thứ cho em con không?

Tèo gãi đầu. Lưỡng lự một chút, Tèo nói:

– Được rồi, con tha thứ cho nó. Nhưng…

– Nhưng gì nữa?

– Nhưng… nếu sáng mai nó vẫn còn sống, con sẽ cho nó một trận.

– Lạy Chúa tôi! Con ơi là con!

—————————

Y CHANG KINH THÁNH

Buổi trưa, ba thầy tu đi trên đường đi công tác về, dọc đường ghé vào một quán nhỏ. Quán hôm ấy chỉ có thịt luộc, cá kho và rau muống chấm mắm ớt. Một thầy nổi hứng đề nghị:

– Hễ ai đọc được câu Kinh Thánh chỉ về món ăn nào thì ăn món đó. Hễ ai không đọc được thì phải chờ người khác ăn xong mới được ăn.

Hai thầy kia nổi nghe thấy hay hay, chịu liền. Thầy thứ nhất thấy đĩa thịt liền đọc:

– Mọi động vật sẽ là thức ăn của ngươi.

Thầy hí hửng kéo ngay đĩa thịt về phía mình, cười tủm tím. Thầy thứ hai nhìn đĩa cá vội nói:

– Cầm năm chiếc bánh và hai con cá, Chúa Giêsu ngước mắt lên trời đọc lời chúc tụng…

Thầy vừa đọc vừa kéo đĩa cá kho về phía mình, tỏ vẻ đắc chí lắm.

Chỉ còn món rau muống luộc. Ai nấy đều nặn óc cố nghĩ ra câu Kinh Thánh nào nói đến rau muống nhưng không thể nghĩ ra. Bỗng thầy thứ ba mỉm cười, một tay cầm chén nước mắm, một tay bốc rau luộc chấm vào nước mắm, vừa đọc vừa vẩy vào hai thầy kia:

– Lạy chúa, xin dùng cành hương thảo rảy nước trên tôi, thì tôi được sạch!

Hai thầy bị vẩy nước mắm la toáng lên, và vội vàng đi lau rửa. Thầy thứ ba còn lại, ung dung làm sạch!

—————————-

NGUYÊN NHÂN PHÉP LẠ

Trong buổi tiệc mừng bổn mạng giáo xứ, cha xứ hỏi một sơ ngồi cùng bàn:

– Ngày xưa trong tiệc cưới Cana, Đức Mẹ nói với Chúa Giêsu là chủ nhà hết rượu rồi. Sơ có biết nguyên nhân không?

Sơ trả lời:

– Thưa cha, Đức Mẹ là người nội trợ trong gia đình, Đức Mẹ hiểu rõ tâm trạng của chủ nhà đang nửa tiệc mà hết rượu thì khó xử với khách lắm, mà Đức Mẹ biết lúc đó chỉ có Chúa Giêsu mới có thể giúp giải quyết khó khăn, nên Đức Mẹ đã nhắc khéo Chúa Giêsu để Ngài làm phép lạ giúp chủ nhà.

Ông chánh trương chau mày:

– Sơ nói vậy không đúng. Hồi đó Chúa Giêsu chưa làm một phép lạ nào, làm sao Đức Mẹ biết được Chúa Giêsu có thể làm phép lạ chứ? Chẳng qua Đức Mẹ thấy mấy môn đệ của Chúa Giêsu uống nhiều quá, hết cả rượu của người ta nên Đức Mẹ nhắc khéo để họ đừng uống nữa.

Sơ xen vào:

– Như vậy Chúa Giêsu đâu cần làm phép lạ làm gì nữa, ông chánh?

Ông chánh vẫn không chịu thua:

– Cần chứ sơ. Tại sao sơ biết không? Vì Chúa Giêsu biết các tông đồ uống rượu chưa “đã”, Ngài phải làm phép lạ cho thỏa chí nam nhi của các đệ tử đó mà!

Mọi người xôn xao:

– Đúng, đúng! Hay, hay! Quá đã!

—————————

LÝ DO CHÍNH ĐÁNG

Một buổi chiều mùa thu ảm đạm. Vị linh mục già gặp một bà có chồng mới chết tháng trước. Linh mục hỏi:

– Bà Sáu nè, bà quên ông chồng rồi sao mà không thấy bà xin lễ cho ông ấy?

– Cha ơi, ngày nào con cũng nghĩ đến chồng. Nếu ông ấy về thiên đàng rồi thì không cần xin lễ nữa.

– Bà biết ông ấy được lên thiên đàng rồi à?

– Chắc là thế. Nếu ông ấy xuống hoả ngục rồi, xin lễ cũng vô ích. Tốn tiền!

– Nhưng mà này, giả như ông ấy còn ở trong lửa luyện tội thì sao?

– Cha à, nếu ông ấy còn trong luyện ngục, như thế cũng đáng đối với cái lão nghiện rượu ấy. Vợ con đã khổ vì lão ấy lắm rồi!

————————-

ĐÚNG NHƯ VẬY

Thiếu phụ đang làm cơm trong bếp. Có tiếng gõ cửa. Bà bỏ dở việc bếp núc chạy ra.

Một người đàn ông gật đầu chào lễ phép rồi hỏi:

– Thưa bà, bà có nghĩ rằng bà có một thân hình rất đẹp và khiêu gợi hay không?

Bị hỏi một câu quá bất ngờ, người đàn bà sững sờ trong giây lát. Khi đã bình tĩnh trở lại bà liền đóng sập cửa lại không thèm trả lời. Chiều hôm sau lại có tiếng gõ cửa. Vẫn người đàn ông hôm trước, vẫn câu hỏi cũ. Thiếu phụ lại trả lời bằng thái độ lặng thinh. Câu chuyện đó diễn ra suốt một tuần lễ liền. Người đàn bà không chịu nổi nữa bèn kể đầu đuôi với chồng để tìm cách đối phó. Người chồng hôm sau bèn nấp sau cánh cửa khi nghe tiếng gõ cửa. Người vợ mở cửa:

– Chào bà, bà có nghĩ rằng bà có một thân hình rất đẹp và khiêu gợi hay không?

Yên chí có chồng đứng sau cánh cửa, người đàn bà trả lời mạnh bạo:

– Đúng, như vậy thì có sao không?

– Thưa, nếu vậy xin bà nói với ông nhà là hãy dùng đồ nhà chứ đừng sang ve vãn vợ tôi nữa.

————————

NÊN NGHE AI ?

Theo kinh nghiệm của người xưa:

* Lâm Bưu hút thuốc, không rượu, thọ 63 tuổi.

* Chu Ing Gum không hút thuốc, uống rượu, thọ 73 tuổi.

* George Burns hút thuốc và uống rượu, thọ 101 tuổi.

* NS Pham Duy hút thuốc, uống rượu, cờ bạc, có nhiều vợ nhỏ, thọ 93 tuổi.

* Thống chế Trương Học Lương hút thuốc, uống rượu, bài bạc, có vợ nhỏ, thọ 103 tuổi.

* Lôi Phong không hút thuốc, không rượu, không đánh bài, bạn gái còn chưa có, thọ 23 tuổi.

Bà Vivianne viết thế này:

1. Nếu quả thật đi bộ và đi xe đạp tốt cho sức khoẻ thì người đưa thơ chắc sẽ bất tử.

2. Con cá Voi lội trong nước cả ngày, chỉ ăn tép và vi sinh vật và uống nước mặn. Thế mà ngày càng béo trục béo tròn.

3. Con Thỏ chạy nhảy cả ngày cả đêm, chỉ sống 10 năm.

4. Con Rùa nằm ì một chổ, chẳng làm gì, sống 450 năm.

Biết nghe ai bi chừ ???

—————————

CHẾT GIỜ CHÚA CHẾT

Đúng 3 giờ chiều ngày Thứ Sáu Tuần Thánh, một bà gọi điện thoại báo tin cho cha xứ:

– Thưa cha, chồng con vừa mới tắt thở vào đúng 3 giờ chiều.

Cha xứ an ủi:

– Bà hãy cảm tạ Chúa và vui lên, vì ông đã được phúc chết vào đúng giờ Chúa chết. Ông đã và sẽ trở nên giống Chúa Kitô.

Bà vợ lúng túng:

– Thưa cha, thế thì nguy to. Liệu chồng con có sống lại vào đúng giờ Chúa phục sinh không cha?

Cha xứ: ???!!!

———————

NGẠI

Hai vợ chồng sống ở miền quê, làm nông nghiệp. Một hôm, chồng lên thị xã về và nói với vợ:

– Hôm nay đi tham dự “Nhà Nông Đua Tài” vui quá, họ tặng cho cái áo thun của hãng hạt giống tài trợ, nhưng anh không dám mặc.

– Sao thế, anh? Áo xấu, không vừa hay rộng?

– Áo đẹp, vừa lắm. Nhưng anh ngại ghê đi!

Vợ cười:

– Áo đẹp và vừa mà không mặc. Anh ngại gì chứ?

– Họ in hàng chữ, mặc vô thấy kỳ lắm!

– Có gì mà kỳ chứ?

Chồng vừa gãi đầu vừa nói:

– Kỳ thật đấy, thế nên anh mới ngại.

– Họ ghi chữ gì mà anh ngại?

– “Giống Tốt – Năng Suất Cao”. Làm sao anh dám mặc!

Vợ cười:

– Ôi dào, đồ khỉ!

————————-

LỪA

Một ông đã ngoài 50 tuổi, lén lút vào gặp cha xứ để thỉnh ý ngài.

– Thưa cha, vợ con chết đã lâu. Con có ý định đi thêm bước nữa. Khổ nỗi là cô ấy mới xong đại học, không biết mọi người có xầm xì gì không nữa!

– Có lẽ về ông thì không. Nhưng mọi người sẽ nói về cô ấy là “còn nhỏ quá, chắc bị lừa”!

– Ui da!?!?

——————

ÔM

Hai vợ chồng lục đục kéo nhau vào cha xứ để phân giải. Ông nói gà, bà nói vịt. Cãi nhau ỏm tỏi, liên tục. Cha xứ chẳng tài nào can ngăn hoặc khuyên nhủ.

Ông chồng chứng minh:

– Thưa cha, nhà con có đủ loại xe, mắc mớ gì mà ngày nào đi chợ, bà ấy cũng đi xe ôm. Bà có ý đồ gì, hay thích thú gì khi ôm cái thằng đáng tuổi con bà ấy?

Mụ vợ gào lên:

– Thích thú cái nỗi gì! Chẳng qua là để an toàn khỏi ngã thì phải ôm vậy thôi. Ông đừng kiếm chuyện!

– Đó, đó, thấy chưa? Bà đừng kiếm chuyện với tôi trước mặt cha xứ! Bà cứ nói bia ôm này nọ, nhưng thực ra, nó cũng như xe ôm thôi. Vào quán, uống bia nhiều thì phải say, say thì phải ôm một cái gì đó cho khỏi ngã. Thế thôi, chứ thích thú gì, phải không cha?

– Lạy Chúa tôi!

———————-

TÁM TÀNG

Mừng ngày sinh nhật của chồng, bà nọ dẫn ổng tới tiệm khiêu vũ khỏa thân. Anh gác cửa lên tiếng:

– Chào anh Tám. Khỏe không?

Bà vợ đưa mắt nhìn ông chồng:

– Sao hắn biết anh?

– Ồ, thằng đó cùng đội banh trong sở.

Tới quầy rượu người quản lý cất tiếng:

– Anh Tám bữa nay uống gì?

Ông chồng ngó bà vợ:

– Trước khi em kịp hỏi, anh có thể giải thích liền, thằng đó cùng toán tranh giải trượt tuyết, cũng trong sở anh.

Tới cô vũ nữ cất tiếng chào:

– Mạnh giỏi anh Tám! Màn đặc biệt nữa nhé!

Hết chịu nổi, bà vợ điên lên, lôi anh chồng ra ngoài, đẩy vô chiếc taxi. Chợt nghe tiếng bác tài lè nhè:

– Ê Tám! Bữa nay mắc chứng gì mà bắt một em vừa già vừa xấu dzậy?

Đám ma Tám Tàng diễn ra vào Chúa Nhật sau đó!.

———————

TRÊN ĐỜI CÓ HAI VIỆC KHÓ

1. Nhét TƯ TƯỞNG của người này vào đầu của người khác.

2. Nhét TIỀN của người khác vào túi của mình.

Nhưng nếu…

1. Ai làm được điều số 1 thì ta gọi đó là… THẦY.

2. Ai làm được điều thứ 2 thì ta gọi đó là… CHỦ.

Tuy nhiên, nếu ai làm được cả hai điều trên thì ta gọi đó là… VỢ.

Ha, ha, ha… Chết chắc!

———————-

CHÚNG TA CÙNG CẦU NGUYỆN…

Cậu bé:

– Lạy Chúa, con chó của con hay cắn người, dữ lắm. Xin Chúa cho nó hiền như chiên!

Con chó:

– Lạy Chúa, cậu chủ của con dữ lắm, đánh con hoài, lại hay cãi cha mẹ nữa. Xin Chúa cho cậu ngoan ngoãn hơn!

————————

VÂNG LỜI MẸ

Mẹ bảo con:

– Con đã gần 40 tuổi rồi đấy, lấy vợ đi kẻo sau này ăn cơm xong, muốn xỉa răng cũng không có người lấy tăm cho đâu!

Bốn mươi năm sau, chàng trai ngày ấy nay đã thành ông già 80 tuổi, nằm ôm đầu, bông nhét chặt hai lỗ tai. Ông thầm thĩ than thở:

– Ôi, chỉ vì một cái tăm mà thân ta khốn khổ thế này đây!

————————

CHIẾC XƯƠNG SƯỜN

BẠN, là người KHEN ta khi ta đúng; CHÊ ta lúc ta sai.

KẺ THÙ, là người KHEN ta khi ta sai; CHÊ ta lúc ta đúng.

Còn kẻ mà lúc nào cũng CHÊ ta, dù rằng ta đúng hay sai, không ai khác chính là… CHIẾC XƯƠNG SƯỜN của ta.

Ôi, lạy Chúa Tể càn khôn, xin thương xót đàn ông!

————————

XƯNG TỘI

Một buổi chiều gần lễ trọng, rất đông các phụ nữ đến xưng tội, chị em nào cũng muốn xưng tội trước. Họ chen lấn nhau, lộn xộn và ồn ào.

Cha xứ giải tội cho một ông xong liền ra khỏi toà, nhẹ nhàng nói với các bà:

– Tôi sẽ ưu tiên cho các bà nào có nhiều tội nhất thì xưng trước.

Bà nào bà nấy êm ru, không ai nhúc nhích. Họ nhường nhau…

Cha xứ cười:

– Các bà thật là những người khiêm tốn quá!

———————-

MỘT VÀ MỘT NGÀN

Một hôm, anh chàng có máu đỏ đen ngủ mơ thấy Chúa. Anh ta hỏi:

– Chúa ơi, con biết Chúa giàu sang lắm. Một triệu đồng đối với Chúa cũng như một ngàn đối với con, phải không Chúa?

Chúa mỉm cười:

– Đúng thế! Đối với Ta, một ngày ví thể ngàn năm, ngàn năm cũng tựa một ngày (2 Pr 3:8). Nói cho dễ hiểu theo người phàm, mười năm của ngươi chỉ như một phút của Ta mà thôi.

Anh chàng nọ gãi đầu:

– Vậy thì… Chúa ơi, Chúa cho con một ngàn đi.

Chúa mỉm cười:

– Ô-kê, chuyện nhỏ. Con chờ Ta một phút nha!

————————

CÁCH GỌI NHAU TRÊN THIÊN ĐÀNG

Một hôm, cha xứ tới nhà dùng cơm và hỏi bé:

– Con biết trên thiên đàng người ta gọi nhau bằng gì không?

Bé đáp tỉnh bơ:

– Thưa cha, gọi nhau bằng “em”.

Cha xứ lấy làm ngạc nhiên:

– Sao lại gọi nhau như thế?

– Hôm qua, con nghe ba con nói nói với mẹ con rằng “em là thiên đàng của anh”.

Cha xứ tròn mắt. Hai vợ chồng đỏ mặt!!!

———-

TÁM MỐI PHÚC THẬT

Một linh mục nọ “nổi tiếng” là giảng dai, giảng dài. Trong một thánh lễ, Phúc Âm nói về tám mối phúc thật. Giảng mới tới phúc thứ ba mà đã 30 phút. Đến phúc thứ tư, linh mục quên nên ngập ngừng:

– Phúc thứ tư là phúc cho ai… phúc cho ai…

Ông trùm sốt ruột nói lớn:

– Phúc cho ai không nhớ mà quên.

Cả nhà thờ cười ồ!!!

—————————–

BẰNG VÀO NƯỚC TRỜI

Một cư sĩ qua đời, trình diện với thánh Phêrô, ngài hỏi:

– Sao hồ sơ của ông không có cái Bằng nào cả ?

– Dạ thưa ngài, con …

Thánh Phêrô cắt ngang:

– Ông là cư sĩ thì phải biết chứ, ở trần gian muốn có bằng thì phải vất vả đi học, nếu dốt phải đi mua mới có. Ông không thấy người ta mua Bằng treo đầy nhà sao!?

– Thưa ngài, con muốn “vô vi” nên không mua.

– À, ông muốn nói đến nhân đức Khó Nghèo chứ gì. Nhưng nếu có Bằng thì ta dễ sắp xếp hơn.

-Thưa ngài, vậy loại Bằng nào thì được ưu tiên ?

– Chỉ riêng “Cái Bằng Lòng” chịu đau khổ vì Đức Kitô là được ưu tiên thôi, còn các bằng 1 triệu, 2 triệu, 5 triệu hay hơn nữa thì tùy…

– Thưa ngài, có phải mua nhiều Bằng thì càng mau được về Thiên Đàng ?

– Ông không nghe Chúa nói à: “Kẻ đã có lại được cho thêm, còn kẻ không có thì ngay cái có cũng bị lấy đi”. Chúa đối xử rất công minh, nên chỉ có Người mới biết xử với ai xứng đáng với cái Bằng nào thôi. Nếu không xứng đáng thì Người sẽ đem cho người khác.

– Vậy trường hợp của con thì sao ?

– Ông cũng chơi ngông thật đấy !  Ông chứng tỏ mình “vô vi” tức là không vô vi, có nghĩa là đức Khó Nghèo của ông cũng chẳng đáng giá gì.

Vị cư sĩ xấu hổ lặng thinh. Bỗng thánh Phêrô lên tiếng:

– Trường hợp này khá phức tạp, ông hãy sang phòng đợi và chờ ở đó.

Ông giật mình thấy phòng đợi thông sang luyện tội.

***********************

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *