CHÚT TÌNH THƠ

Lời Bình Dẫn

Ai đã từng yêu thơ, đã có lần làm thơ, hay ít ra đã có lúc nhâm nhi một câu thơ câu vè nào đó.

Thơ là một thứ tình cảm mang vẻ đẹp lấp lánh trong những nhạc điệu của cuộc sống.  Thơ là sự xúc cảm nỗi lòng của con người trước tình đời tình người hoặc trước cảnh vật thiên nhiên được thể hiện qua vận điệu ứng với tần số rung động của con tim. Thơ là sự cảm nhận của tâm hồn mang nỗi niềm trước mọi hiện tượng và hoàn cảnh cuộc sống trong cái thú yêu đương hoặc trong sự khắc khoải của cái vui buồn sướng khổ ở đời đối với chính mình hay với người khác, hoặc với những sinh hoạt giữa con người với nhau, hoặc với môi trường tự nhiên trong khi con người tiếp cận. Thơ là một bức tranh sống động mang tính thẩm mỹ hiện thực cảnh vật cuộc sống trong muôn màu muôn vẻ, chứa đầy cảm xúc lan toả và thẩm thấu đến mọi tâm hồn con người. Và thơ còn là sự xúc cảm của những ý tưởng, những tư tưởng triết lý nhân sinh mang đến những rung động ý vị, toát lên ánh sáng diệu huyền, gợi lên những vẻ đẹp của sự sáng tạo, khám phá và phát hiện được những giá trị mới về Chân Thiện Mỹ.

Bởi vậy ai nói mình không thích thơ là kẻ dối lòng. Và như vậy ai cũng có lòng thơ, có hồn thơ, cũng như ai cũng có thể là một thi nhân, và một lúc nào đó có thể trở nên một thi sĩ mà không cần phải có giấy chứng nhận nào, nếu họ muốn. Vì thơ được thể hiện qua nghệ thuật ngôn từ cô đọng đã chắt lọc, được rút ra từ khối óc và con tim. Phong cách ngôn ngữ của thơ mang tính ẩn dụ, biểu cảm, tu từ, tượng hình, nhân cách hoá …, nhưng đặc biệt nó lại mang ngữ nghĩa nhoè gợi tả rất ý nhị mà không mơ hồ, nó mặc một vẻ đẹp lấp lánh huyền ảo, dù rằng tả thực nhưng được đánh bóng đến độ tự nó phát ra những lớp hào quang,  nhiều khi nó được cường điệu rất đắc địa đưa đến chiều sâu thăm thẳm để truyền cảm xúc và rọi vào tâm hồn trí óc của người thưởng thức hoặc chiêm ngắm nó. Thi hào Nguyễn Du vẽ lên một bức tranh tuyệt mỹ chỉ bằng hai câu về mùa thu là một ví dụ : “Long lanh đáy nước in trời / Thành xây khói biếc non phơi bóng vàng”, hoặc mùa hạ : “ Dưới trăng quyên đã gọi hè / Đầu tường lửa lựu lập loè đâm bông”. Và phần lớn đều diễn ra như vậy trong tuyệt tác Truyện Kiều.

Có lẽ chất liệu của hồn thơ chỉ nên gói gọn chung quanh những thuộc tính của nó, chứ không như Xuân Diệu: “ Là thi sĩ nghĩa là ru với gió / theo trăng và vơ vẩn cùng mây” – thú vị thật, nhưng để đùa vui thôi. Còn thi pháp, vận điệu là hình thức giúp cho thi nhân dễ diễn đạt theo ý, theo nghĩa trong việc cấu từ, cấu tứ của mình. Điều này xem ra có lúc cũng nên cần đến, nhưng đây không phải là vấn đề cốt lõi của thơ. Ngày nay người ta chú trọng đến cái hồn, cái tứ của thơ qua những tiết điệu phóng khoáng hợp với cảm xúc của tâm hồn bằng thứ ngôn ngữ bộc phát tự nhiên hơn là luật bằng trắc gieo vận, vì ngay bản thân của ngôn từ đã có ngữ điệu của cảm xúc rồi.

Đối với một số người, thơ cũng có thể vô hình vô ngôn, nó được diễn ra trong thứ “thị kiến” mà con người có thể “thấu thị” và cảm nhận được  bằng cả khối óc và con tim. Thi nhân đắm mình trong một thứ siêu ngôn ngữ tĩnh mặc, một thứ nhập thân diệu kỳ. Đó là loại thi sĩ có thể rất ít làm thơ, nhưng lại là một thi sĩ chính hiệu, vì họ cảm thụ được cái linh hồn của thơ và sự huyền ảo của nó hơn cả tác giả những bài thơ. Đây là lọai thi sĩ của tâm hồn. Có lẽ trong những độc giả lại có những vị thị sĩ này.

Với sự nhận thức trên, mấy tác giả trong tập Chút Tình Thơ  đã mạnh dạn thực hiện tập thơ đầu tay để làm chút niềm vui thanh tao cho mình, dịu đi những cơn khát nóng cháy và khô khốc  trong thực tế của cuộc sống, nó còn là điểm tựa  của  sự  giao lưu trong tình thân hữu, làm phong phú thêm cái vốn tinh thần đáng qúy ở đời. Tập “chút tình thơ” ra đời hết sức tình cờ bằng cái vốn thơ sẵn có trong tâm hồn của anh em, chứ không phải là sự thai nghén hoặc chuẩn bị lâu dài.

Với Đỗ Bính thì cuộc sống rất êm đềm, nhưng nỗi lòng cũng có lúc :

Như làn gió thoảng

Nhẹ nhàng em đến ……

Từ đấy tuổi năm mươi bỗng trẻ lại

Biết mơ mộng làm thơ

Anh như người nghệ sĩ rất trân trọng những cái đẹp đã ăn sâu vào tiềm thức, nhưng anh vẫn tỉnh táo và cảm nhận được :

Em bây giờ đâu nhỉ

Còn nhớ bến sông xưa

Hôm nay trăng mọc lại

Chẳng tròn như trăng xưa

Anh có cái thú  đi ngược về qúa khứ của cái thời “Đò ngang lỡ chuyến từ hôm ấy” để nhận ra được cái “mưa buồn rơi trên mái / xen lẫn tiếng lòng ai”.

Đọc thơ thấy anh có sự bằng an và hạnh phúc, có vẻ rất an phận trong cuộc sống. Anh sống vui bình dị ngay cả lúc vui bạn :

Dăm ba câu chuyện tình nhân thế

Sáu bảy ly con cạn vơi đầy

…say nhau say rượu say mất thôi

Không biết khoảng thời gian những bài thơ của Đỗ Bính, nhưng thấy nỗi lòng buồn vui của anh thật êm ả dịu dàng. Lá vàng rơi gợi cho anh một cái gì đó, nhưng nó thật nhẹ nhàng như “từng cánh lá vàng rơi trong gió / cuốn theo thời gian … trôi mau”. Anh đang hạnh phúc thật.

&

– Hữu Nguyễn lại rất yêu tình yêu, vừa đủ lãng mạn để cho tình yêu chắp cánh bay trên cõi tục. Anh yêu tình yêu hơn cả học vị và nghề nghiệp. Anh chỉ biết:  “Từ yêu anh hoá ngu ngơ / Từ yêu em bỗng ngây thơ lạ lùng”.

Tình yêu của Hữu Nguyễn có lúc mang chất liệu thánh thiện : “Chúa chờ ta ở Giáo đường / Thánh ca đừng lấm mùi hương hẹn hò”.

Anh thi vị và lý tưởng tình yêu : “Long lanh từng giọt long lanh / Anh là người nhuộm em xanh tiếng cười”,  hoặc :

Dễ thương như một bài thơ

Dễ ghét như một nàng khờ đang yêu

Anh cũng có những nỗi buồn nhớ da diết nhưng rất êm dịu :

Anh về trên ấy lạnh

Em nơi này mong manh

Nỗi nhớ cùng chắp cánh

Anh buồn làm Chúa cũng phải lo lắng cho anh :

Con nhìn Chúa, Chúa lặng thinh

Chúa đang mải kiếm người tình của con

Rất đẹp, nhưng nếu chỉ như vậy hoá ra vẫn còn ngây thơ lắm. Không, Hữu Nguyễn dự đoán được cả tình yêu :

Sẽ có ngày hai đứa xa nhau

Em sẽ hối tiếc những điều đã mất

Và anh mất thật : “Cửa tình yêu giờ khép cổng / chiều qua héo một đoá hồng”.

Qua trải nghiệm anh nhìn rõ :

Lửa lòng thôi cháy

Ngày thôi không dài

Đời thôi khắc khoải

Nhìn cơn bão say

Rồi anh nhận ra sự thật :

“Chân lý đến bên anh ngồi lặng lẽ

Anh hoá mình thành con bướm vàng hoe”

Chưa thấy anh bế tắc trong vực thẳm của tình yêu. Anh có tài đơn giản hoá  vấn đề phức tạp  nhất trong sự ràng buộc lắt léo của tình yêu, để anh thảnh thơi:

Cái ngày ta giải phóng ta

Cái ngày hạnh phúc mang hoa tặng mình

Cái ngày anh ngước mắt nhìn

Cái ngày em thấy trăm nghìn vấn vương

  Nhưng anh trân trọng tình yêu đến nỗi anh không dám quấy rầy:

 Nước mắt em để mình em đong lại

Dẫu ít nhiều cũng đủ một cơn say

  Anh nhân cách hoá rất đắc địa: người tình là dừa và chàng là thông, là Dam’ri: ……

  Vâng, Hữu Nguyễn là thế, là người chỉ muốn yêu trong ánh sáng huyền diệu lấp lánh của nó, nhưng không muốn làm ai khổ.

&

  Pet. Nguyễn Văn gồm những bài thơ từ thời đi học. Nguyễn Văn theo đuổi một lý tưởng cao cả mà anh luôn xác định hướng đi của mình một cách rõ ràng, dù những lúc gặp nhiều chi phối :

Hỡi con người mong manh sương đọng

Đừng mệt công theo chiều hoài vọng

Hãy trông ngóng những Chốn Ước Mong

Ngay cả những lúc tưởng như  khó nhất, anh vẫn tỉnh táo nhìn nhận và phân trần :

Em đừng vội giận anh

Em đừng hỏi tại sao

Anh im lặng thế

Là vì anh yêu Chúa

Yêu Ngài hơn yêu em

Trong thơ của Nguyễn Văn, tất cả đều chất chứa những thao thức về một lý tưởng mà anh đã chọn lựa. Nguyễn Văn luôn luôn chỉ muốn “mang tình thương trải rộng khắp nơi”, và anh nhắc nhở cho mình về điều đó : “Ái chà / Ta là / Người của Cha”.

Chỉ có tâm hồn trong trắng đơn sơ mới có thể cảm nhận và có được một thứ tình mến dễ yêu khiến Chúa cũng phải thích thú :     

Chúa nhỏ

Nằm trên cỏ

Co ro ………..

Con đây

Chỉ mong

Được làm

Những          

cọng cỏ

Thơm tho

Chúa nhỏ………

Mỉm cưởi

Miệng tròn vo

       Anh cũng là người có tâm lý quân bình của một “đấng mày râu”:

Ngày mai sinh nhật em

Ngồi đây lòng anh thèm

Được ngồi gần bên em

Cùng em mừng sinh nhật

Cái thời còn đi học là thế, nó mượt mà đẹp đẽ làm sao. Tuổi trẻ tươi đẹp lấp lánh đến nỗi tự nó phát ra cái tứ dễ thương biết mấy : “Cánh phượng đỏ / Theo gót nhỏ / Vào tận phòng anh……Để tao xôn xao / Cùng bao ước mơ / Nhớ hoài nhỏ đó”.

Tâm hồn của Nguyễn Văn rất nhạy cảm với tình yêu và cuộc sống, nhưng anh hướng tất cả vào cái lý tưởng trong sự nhìn nhận :

Tình yêu Chúa cao vời vợi

Con đây một hạt bụi

Nằm tơ trụi bên đường

…………………………….

Trái tim đã hao mòn

Vào chuyện tình nhỏ mọn

Nhưng tình cảm tự nhiên không thể làm Nguyễn Văn bị dằn vặt hay đau khổ, càng không thể ràng buộc được anh, lý tưởng đối với anh vẫn là tất cả. Anh sung sướng thốt lên :

Năm mới ánh sáng huy hoàng

Lòng con nhuộm ánh sắc vàng vinh quang

Ngày mới dọi ánh hào quang

Hồn con say đắm vinh quang của Ngài

Và anh đắm mình trong sự chiêm niệm :

Hi sinh

Hiến mình

Trên Thập giá

……….

Con đây

Một mình

Lặng thinh

Bên Mình Chúa

Thời đi học vốn đã đẹp, nó lại được nhân lên gấp bội trong cái đẹp của sự huyền diệu lấp lánh ánh hào quang do một lý tưởng cao cả. Nguyễn Văn đã sống và hưởng được như thế.

&

Thơ Trần Nguyễn mang tính tượng hình, bức tranh quê hương (Phước Lý) anh vẽ thật khéo, thật đẹp :

Cỏ non xanh mướt cánh đồng trên

Con sông uốn lượn vui mùa cá

Đồng dưới mênh mông thẳng cánh cò

Lúa chín gánh về phơi vàng ngõ

……………

Đầu đình thấp thoáng ánh trăng tỏ

Xóm làng êm ả cậy nhờ nhau

Tính tượng hình, biểu cảm trong thơ anh thật đậm nét. Thời tiết và thiên nhiên đập vào mắt, xuyên vào tim làm anh thảng thốt :

Trời trưa xanh ngắt vắt con tim

Đỏ nắng sang hè hoa vơi vớt

Ngoài vườn cỏ má bốc hơi tanh

Anh yêu họa, điều này chẳng lạ gì khi đọc thơ anh là thấy có tranh  ít nhiều:

Nắng chiều soi đẹp quê hương

…Xóm thôn tuy nghèo nhưng chiều lại vui

Họa và thơ thì còn gì bằng :

Lá vàng rơi một chiếc

Đời một chiếc lá rụng

……Đau suốt một mùa thu

Trần Nguyễn có cái ngớ ngẩn dễ yêu của một tâm hồn nghệ sĩ. Anh thấp thoáng thấy bóng người xưa. Anh nhìn có khoảng cách nhưng rõ ràng :

Vẫn ánh mắt lơ thơ

Mái tóc dài ngang chấm

…… Tôi dõi  em từng bước

…… Lần mò qua xóm nhỏ

Không nhớ nổi đường ra

Với nỗi lòng, anh gợi cảm và soi suốt cái thời gian và không gian, biến nó thành cái trừu tượng bóng bảy đa nghĩa của người nghệ sĩ sáng tạo một tứ thơ mới lạ :  

Ngày nông tháng nổi năm chìm

Hỏi em trăng đoạn chốn nào đê mê.

Được biết anh rất hiếu khách và qúy bạn. Gặp bạn thì :

Rượu đáy còn bao mà sao vẫn

Cứ muốn bên nhau mãi thế này

Anh cũng tìm được những chuyện có ý nghĩa và thú vị hơn khi gặp bạn :

Gặp nhau một thoáng

Ý tứ văn chương

Sử kinh lai láng

Thiết chi chuyện đời

Một ít thơ không thể nói nhiều được về anh, nhưng rõ ràng thấy thơ anh ý vị dễ mến, một chút dí dỏm, giàu cảm xúc, hướng về cái đẹp, nghĩ tới người khác hơn là về mình. Phải chăng đó là ưu điểm của Trần Nguyễn.

&

Trong “Chút Tình Thơ” ta gặp được Quang Hiệp, một người rất đa dạng, nhiệt huyết, sống có lý tưởng. Anh chất  chứa  nhiều  cảm xúc,  nhất là cảm xúc về sự đau khổ. Cuộc đời anh gặp nhiều chông gai bẽ bàng cay đắng. Trong thơ anh hiện lên rất rõ:

Ta đi trong đời nhiều cay đắng

Nghiệt ngã đời ta một gánh sầu

…… Hoàng hôn lịm tắt cuối chân đồi

Lòng ta buông xuống rủ màn sương

Không phải riêng cho mình, anh thấu được nỗi đau mất mát của người khác, khi cơn bão số 5 năm 1997 lấy đi bao sinh mạng thuyền nhân :

Tiếng khóc ai não vọng chốn đêm trường

Để lòng ai thao thức suốt canh thâu

Anh cảm thương người con gái làm nghề ca hát : “Kiếp sống hoa rơi lục bình nổi / Một đời rong ruổi kiếp cầm ca”.

 Anh hay suy tư về cuộc đời, về thân phận : “Kiếp sống con người được mấy khi / Ngẫm nghĩ cho suy mấy cuộc đời”.

Trước đây, có lẽ sau những ngày gặp nhiều thất bại, cảnh vật đối với anh thật buồn thảm : “Nhìn lá vàng rơi ta  thầm khóc / Đời dù có muốn cũng không như”.

Anh bình tĩnh lại để nhận ra :

Một đốm hồng trong đống tro tàn cũ

Chợt sáng lên cho lòng ta suy ngẫm

Và anh tự an ủi :

Mệnh hệ đời ta trời luôn giữ

Long đong một kiếp rồi cũng xong

Hôm nay Quang Hiệp vẫn mang một nỗi niềm, nhưng thanh thoát hơn :

Trơ trơ một chén vơi vơi đầy

Nghiền ngẫm cuộc đời gió thổi bay

Quang Hiệp viết lên một số cái đã qua, anh còn nhiều thai nghén và đang viết. Thơ anh thiên về tư tưởng đạo lý, mang màu sắc tôn giáo. Đời thực của anh được nhiều người mến nể do anh có tinh thần phục vụ cao. Anh rất cảm thông với người đau khổ : “Thiên định đời người chung số phận / Khổ đau định mệnh là số chung”.

Anh còn nhiều dự tính, nhiều hy vọng.

&

Trong “Chút Tình Thơ”,  dù rằng thơ không nhiều, nhưng vẫn thấy mỗi tác giả có một chân dung rõ nét, không hề lẫn lộn. Chút Tình Thơ cũng là chút niềm vui chung và riêng của mỗi tác giả. Chút Tình Thơ  giống như một mâm cỗ được các anh sáng tạo, chế biến và dọn ra cho mình và thân hữu đồng cảm thưởng nếm những món ăn ý vị, chứ không dám trình diễn trước mắt thiên hạ, dù sao cũng chỉ là “cây nhà lá vườn”. Nguyễn du còn phải nói: “Lời quê chắp nhặt dông dài / Mua vui   cũng  được  một vài trống canh”. Nhưng cũng đáng qúy và trân trọng nó vì đây là một tác phẩm được làm bằng cả tâm hồn và con tim.

Trong tình thân hữu và sự đồng cảm cũng xin mừng cho Đỗ Bính có một đời sống êm ả bình yên và xin chúc cho anh mãi đong đầy. Xin mừng và chúc cho Hữu Nguyễn luôn  bay bổng trong tình yêu huyền diệu của nó và đạt được những ước mong. Xin cầu chúc cho Pet. Nguyễn Văn càng ngày càng đi sâu vào sự huyền nhiệm của tình yêu Thiên Chúa và lên tới đỉnh của sự thánh thiện. Xin chúc cho Trần Nguyễn trở thành một nghệ sĩ đích thực để tô đẹp cho mình và cho đời. Rất tin tưởng, cầu mong và cầu chúc Quang Hiệp hoàn thành những ước nguyện của mình để thăng hoá bản thân và phục vụ cho đạo lý tự nhiên cũng như siêu nhiên đời này kiếp sau.

Hy vọng và mong rằng tập thơ sau sẽ có những tứ  thơ được các anh thai nghén xuất thần hơn.

Hàn Cư Sĩ

Hoài niệm

Chiều nay về bên ấy

Tìm lại bóng hình xưa

Dưới chân cầu dạo nọ

Vẫn còn rặng lau thưa

Dòng xanh lờ lững chảy

Len lén kéo chiều hôm

Chìm dần trong đáy nước

Nhường chỗ mảnh trăng non

Em bây giờ đâu nhỉ

Còn nhớ bến sông kia

Hôm nay trăng mọc lại

Chẳng tròn như trăng xưa

Chút tình thơ mùa hạ

Hạ về kéo nắng lên cao

Vài con chim sẻ lao xao trưa hè

Bộ hành kéo nón vai che

Đường làng mỗi khúc  e dè bước chân

Ai giờ còn mãi tìm xuân

Tìm trong biển nhớ thật gần mà xa

Ngày xưa, xưa ấy thật mà

Đêm thu cuống quýt lối hoa hẹn hò

Vai tình một khoảng thơm tho

Tựa kề sát với như cho hết  lòng

Bảo nhau chờ mãi chứ không

Tô hoa vẽ nụ cho hồng mãi xuân

Thề ong hẹn bướm bao lần

Độ vài trăng khuyết xuân tàn hạ sang

Ong đi rủ bướm qua làng

Hoa côi ở lại úa vàng tương tư.

Vui bạn

Chào nhau một tiếng tớ về thôi

Tàn canh quyến luyến mãi, khuya rồi

Năm ba câu chuyện tình, nhân, thế

Sáu bảy ly con cạn, đầy,vơi

Bảy ngày ba bữa mong còn gặp

Cho thỏa tình thân bạn với tôi

Thôi tôi về đấy, tôi về đấy

Say nhau, say rượu, say mất thôi.


Mưa lòng

Mưa  buồn rơi trên mái

Xen lẫn tiếng lòng ai

Nghe như lời than thở

Giọt vắn giọt dài

Làm ướt áo, ướt cả bờ vai

Giọt rơi trên chiếc lá

Tí tách lao xao

Vai áo trách móc

Cho mi ai hoen lệ

Tiếng gió thì thào

Đưa lời ru con tim

Như bảo chờ bảo đợi

Từ thuở … từ thuở …

Cứ chờ nhau trong mưa

Đợi nhau trong mưa

Gió mưa ơi ừ thôi nhỉ

Để suối ngừng chảy trên vai

Làm ướt lạnh con tim

Chẳng còn gặp nhau  nữa

Cứ chờ nhau trong mơ

Đợi nhau trong mơ

Suối tóc

Ngây thơ con suối ngày xưa

Xanh trong từng sợi đong đưa vai mềm

Ru ai từ giấc mộng êm

Sợi thương sợi nhớ bên thềm lả lơi

Thời gian trôi mãi suối ơi

Theo giòng thu cuốn đầy vơi hai bờ

Cho người tắm mát vần thơ

Tháng ngày oi hạ dại khờ nơi đây

Từ mưa suối ướt vai đầy

Bến xưa có phải vũng lầy suối trao

Chân cầu đứng đợi nghiêng chao

Rêu buồn rũ bám xanh xao giận hờn

Thu đi hạ đến rồi xuân

Nghiêng đầu nhịp gẫy ái ân dãi dầu

Sợi xanh trôi mãi về đâu

Bây giờ sợi bạc, chân cầu đan nhau.

Tiễn con đi thi

Một xe máy, hai ba túi xách mang,

nửa ngày đường có đủ

Hai bụng đói, năm ba chữ vần xoay,

một khoa này liệu đỗ

Bến vắng

Về đây giữa bến vắng bên sông

Đò ơi cho hỏi khách áo hồng

Chiều qua đò đưa về bên ấy

Sớm nay có thấy quay lại không

Mái chèo siêng chở người viễn xứ

Có thấy người đi theo lối đông?

Để dấu mạn thuyền hằn vết ướt

Vần thơ tôi tặng thuở má hồng

Chiều thu đưa tiễn không kịp gọi

Ngại ngùng không dám bước theo hoa

Sợ lòng thuyền nhỏ chen không dám

E bến sông cao ngọn sóng xa

Áo hồng qua bến mang theo dấu

Để người đứng đợi rơi cánh hoa

Đò ngang lỡ chuyến từ hôm ấy

Bao giờ mới chở, cho tôi qua?

Bóng người  về

Chiều nay phố bỗng xôn xao

Lũ chim vui hót đón chào người xưa

Bóng đoài chiếu rũ song thưa

Nghiêng nghiêng sợi nắng quyện đưa chân ngà

Em từ thuở ấy đi xa

Mang theo một cõi trời hoa của người

Tình thu thấm thoát mấy mươi

Ai còn nhớ mãi tiếng cười hôm xưa

Ôm tình ru mãi trong mưa

Ạ ơi, ơi ạ tình chưa dứt tình

Mang lòng mãi cánh hoa xinh

Ép trang vở mới để mình nhớ ta

Ôi tình hoa úa trong hoa

Bao mùa thu lá vàng xa mãi cành

Em đi thuở mái đầu xanh

Nay về trong ráng chiều hanh bên thềm

Người em gái

Như một làn gió thoảng

Nhẹ nhàng em đến

Rón rén bước chân

Nghe xa xa nhịp guốc

Một bóng liêu trai

Mái tóc dài vai nhỏ

Nghiêng nghiêng trong nắng

Giữa chiều xuân nhẹ ru

Em là ai đấy nhỉ ?

Chợt đến rồi chợt đi

Như hạt mưa trái mùa

Len vào con tim khô héo

Chôn vùi trong đất khô

Làm thức dậy kẻ dại khờ

Từ đấy tuổi năm mươi bỗng trẻ lại

Biết mơ mộng, làm thơ

Cô đơn một bóng.

Người đi trong sương gió

Giữa cơn mưa chiều nay

Cô đơn một bóng

Về đâu vậy ?

Ướt đẫm tình thu trên vai

Bẽ bàng chân ríu bước

Theo giòng một thoáng thôi…

nhìn lại

Từng cánh lá vàng rơi trong gió

Cuốn theo thời gian… trôi mau

Theo  bước

Bước chân ai chiều rơi phố vắng

Trên lối về bàng bạc nắng thu

Nhẹ nhàng đưa chiều như ngủ muộn

Kẻ dại khờ chìm mãi giấc ru

Ôi mùa thu ! tình ru dạo ấy

Bao lá vàng một dạo chở thư

Từng chiếc rơi mang đầy thổn thức

Vương áo dài thức suốt  đêm thu

Trong men say ngập ngừng theo bước

Chẳng dám lại gần vương áo trinh

Ngã ba đường người đi lối rẽ

Phố mùa thu còn lại một mình

Cô giáo trẻ

Tiếng chuông reo tan học

Giữa cơn mưa chiều nhanh

Sân trường như chợt vỡ

Một lũ học trò ranh

Em nghiêng đầu cửa lớp

Cô giáo trẻ mầm xanh

Dù hồng che suối tóc

Có phải tìm kiếm anh

Ôm nghiêng chồng tập vở

Giáo án thơm mực xanh

Nghiêm nghị nhìn em nhỏ

Ra bộ cô giáo xinh

Anh che cười nửa miệng

Nhìn em, em nhìn anh

Cơn mưa chiều chợt tạnh

E ấp vội bước nhanh.

                (Tặng các Giáo Lý Viên)

Tình yêu

Sẽ có ngày hai đứa xa nhau

Em sẽ hối tiếc những điều đã mất

Em có hôn bằng nụ hôn rất thật

E m có nghe ngây ngất ở bên Người

Em hãy còn bé lắm tuổi hai mươi

Bao vực thẳm đang chờ em ở dưới

Đường rộng thênh sao em không bước tới

Lá mùa xanh sao rụng giữa xuân ngời

Tình yêu nào em đang rong chơi

Nơi đó có trái tim nào biết đợi

Em đã biết bay đâu

Sợ

Bảo rằng em có sợ không?

Không, em không sợ, sợ lòng anh thôi

Bảo bàn tay ấy đừng vòi

Suốt đời em cũng …dám ngồi bên anh

Mong manh sợi khói mong manh

Biết đâu khói thuốc tan thành khói sương

Chúa chờ ta ở giáo đường

Thánh ca đừng lấm mùi hương hẹn hò

Bảo rằng em sợ sao không

Sợ anh, em sợ cả … lòng của em . . .

Cười

Em cười mà mắt ướt nhòa

Từng giọt rơi xuống lem nhem nụ cười

Tập cười cho giống đười ươi

Tập cười cho giống hai mươi thuở nào

Em cười là tại anh sao

Em cười vì đã trao nhau một đời

Đừng cho em thấy chơi vơi

Xin chờ ngày ấy em mời riêng anh

Long lanh từng giọt long lanh

Anh là người nhuộm em xanh tiếng cười

Mai, em về

Mai, em về Bảo Lộc

Ngắm lại chàng Đam-ri

Chà, đẹp trai không nhỉ

Chắc … anh không thể bì

Chào Đam-ri hùng vĩ

Hát muôn đời thầm thì

Em đi tình tri kỷ

Cớ gì, sao gặp anh

Phố núi chiều Bảo Lộc

Chè ngút ngàn vẫn xanh

Thác ào ào vẫn đổ

Xô em gần Đam-ri

Em đi tìm tri kỷ

Nhớ nghe chàng Đam-ri

Kẻo như  là mộng mị

Mai, mai,… em lại đi

Buồn

Em nghe mình đổ vỡ

Như tay vừa lỡ

Đánh rơi lọ hoa

… Buồn vô cớ

Bơ vơ

Bỡ ngỡ

Nén nức nở

Dù đôi bờ

Vai anh rộng

…Buồn mênh mông

Ngày mai ơi

Còn không

Niềm tin ấm nóng

Tình yêu ơi

Còn đọng

…Nỗi buồn hư không

Bao giờ là một

Bên anh em vẫn cứ là hai

Một ấm áp bên bờ anh vững chãi

Một bơi trong nỗi buồn xa ngái

Bên anh, em vẫn cứ là hai

Em sợ lòng em sẽ đổi thay

Như con sóng bỏ lòng sông không đủ rộng

Như con chim khát khoảng trời lồng lộng

Như phấn thông muốn gửi gió mây ngàn

Anh đừng để con tim em đi hoang

Đừng để em xa vườn địa đàng năm cũ

Đừng xui em làm người tình phụ

Nụ đầu xuân không đủ chín giữa tay người.

Giác ngộ

Cố đi tìm chân lý, chẳng tìm ra

Em, ai bảo em hào phóng quá!

Em, ai bảo em cho người tất cả

Để chiều nay nước mắt nhạt nhòa

Em đặt vào tay người nụ hoa

Người hóa bướm, người đừng làm ong nhé!

Bướm  chấp chơi hôn mành hoa thật khẽ

Ong sập sè, hút mật chạy te te

Em, em hãy cười lên đi nhé

Trời mưa nhiều chiều nay phố kẹt xe

Chân lý đến bên anh ngồi lặng l ẽ

Anh hóa mình thành con bướm vàng hoe

Đừng

Đừng yêu em nữa nghe anh

Đừng nhìn em mắt long lanh tự tình

Đừng hôn lên chiếc môi xinh

Đừng ru em chín giữa vòng tay anh

Em là hoa khế hoa chanh

Không quen cái lạnh nhuộm xanh núi đồi

Thôi thì ta trả nhau thôi

Anh về anh lại sánh đôi dã quỳ

Không gì vướng bận ngày đi

Thì thôi, thôi thế như khi ngày về

Chút say như chút cà phê

Gom về ép lại ngủ mê giữa đời

Sáng  ngày thức giấc chơi vơi

(Để anh nói thiệt hay chơi?

Nói chơi hay thật anh hay biết mà …)

Muộn

Dẫu muộn màng nhưng em vẫn gởi

Đến anh, lời xin lỗi đầu tiên

Câu cảm ơn hãy còn trên miệng

Và tim yêu còn ăm ắp một gói riêng

Nếu giận em thì anh hãy giận liền

Kẻo gió thổi xen nỗi buồn tan biến

Em chờ anh đôi mắt tròn lúng liếng

Chuông giáo đường gõ một phút thiêng

Em ngồi đây bên cạnh một lời nguyện

Tim im lặng em chờ anh lên tiếng

Anh có yêu xin nói lời bằng miệng

…Em chờ anh tim giữ một chữ …”Duyên”.

Nói với anh

Đừng trêu em nữa nghe anh

Lỡ mà em khóc, phải dỗ dành, cực không

Hình như đôi má em hồng

Cho em trốn vội vào lồng ngực anh

Lặng theo từng nhịp tim nhanh

Nghe tình yêu xiết chung quanh cuộc đời

Trên trời một ánh sao rơi

Giọt hôn anh rót đừng vơi bao giờ

…Từ yêu anh hóa ngu ngơ

Từ yêu em bỗng ngây thơ … lạ lùng

Yêu là … là cái … chi chi

Mà sao em thấy như … con gì … cắn đau

Phải chi ngày ấy đừng vào

Cửa tình  yêu đó, giờ nào vấn vương

Giờ nào chín nhớ mười thương

Giờ nào thấp thỏm, đêm trường tìm nhau

Anh đi …

Anh đi

Mưa nhòa phố

Mây nhòa cây

Em ngồi đây

Loay hoay nỗi nhớ

Nghe từng hơi thở

Mơ màng  hương anh

Hạt mưa tròn vành vạnh

Cho tình yêu thanh thanh

Anh về trên ấy lạnh

Em nơi này mong manh

Nỗi nhớ cùng chắp cánh.

Sáng ngày mai, mưa tạnh

Em trong vòng tay anh

Một mình

Người ta đi lễ có đôi

Sao con đi lễ mồ côi một mình

Con nhìn Chúa, Chúa lặng thinh

Chúa đang mải kiếm người tình của con

Người ấy ở tận trên non

Xa xôi cách trở chon von đồng bằng

Giúp con đi, Chúa quyền năng

Cho lời con bảo tim rằng: đừng yêu

Lỡ yêu thì chớ yêu nhiều

Tình yêu đến sáng, buổi chiều  vội đi

Chúa nghe xong Chúa cười khì

Đã yêu tính toán làm gì hở con

Tình yêu con hãy còn son

Cứ yêu cho vẹn, cho tròn trái tim

Gửi thông

Chào cây thông xứ sương mù

Chiều nay có hát vi vu đỉnh đồi

Thông đà có bạn có đôi

Hay là vẫn cứ mồ côi một mình?

Bến Tre có bóng dừa xinh

Đằng ấy có muốn làm “mình” với “ta”!

Hay là đằng ấy ngại xa

Hay là đằng ấy sợ phải qua… mấy phà

Dừa xiêm đang độ nở hoa

Đằng ấy có muốn ngắm qua một lần?

Nói xa rồi cũng nói gần

Dừa “đằng ấy” cũng đang cần… tri âm

Ai về nơi ấy xa xăm

Thông ơi! Cho nhắn gửi thăm một lời

Một lời vừa thật vừa chơi

Rằng “dừa xiêm” hứa trọn đời yêu “thông”

Bão

Bão thổi, bão thổi

Mưa bay, mưa bay

Đôi ngã chia hai

Anh đi, em ở lại

Lửa lòng rực cháy

Giữa mùa heo may

Hạt mưa vẫn dài

Người đi không trở lại

Mưa vẫn mưa bay

Người đi xa mãi

Lửa lòng thôi cháy

Ngày thôi không dài

Đời thôi khắc khoải,

Nhìn cơn bão say …

Gửi dừa

Dừa ơi đã hết giận chưa?

lòng quê ta vẫn như xưa với dừa

Tình yêu chẳng thiếu chẳng thừa

Nhưng vừa đủ để nuôi dừa hát ca

Thông là người bạn miền xa

Làm sao có thể so ra với dừa

Ta yêu thông chỉ… vừa vừa

Con tim yêu hứa sẽ chừa gói riêng

Lỡ ngày gió thổi thông nghiêng

Ta về tìm lại bình yên bóng dừa

Lỡ ngày Bảo Lộc đổ mưa

Ta về nép dưới tán dừa chở che

Lỡ là, là lỡ thôi nghe!

Lỡ mà… lỡ thiệt, ta khóc nhè mất thôi!

Gửi ta

Chào ta, cô gái Bến tre

Dễ dạy, dễ bảo, dễ … nghe lời người

Dễ vui, cái miệng hay cười

Dễ yêu, dù mới hai mươi tuổi đầu

Dễ bâng quơ, dễ gì đâu

Khi không lại chọn tình đầu là anh

Dễ sao thì dễ… cũng đành

Chỉ riêng dễ dãi, để dành người ta

Dễ hảo ngọt, dễ ăn quà

Dễ kêu nhớ quá, khi mà… vắng anh

Dễ cho nhịp đập chòng chành

Con tim sóng sánh vì anh từng giờ

Dễ thương như một bài thơ

Dễ ghét như một nàng khờ đang yêu.

Quay về đâu

Ngồi xuống đất để đừng bao giờ ngã

Leo lên cao để đừng bao giờ lấm

Đừng mất nhau – để đừng bao giờ đau

Hay đừng có nhau – để đừng bao giờ đau

Sẽ là gì nếu mình không gặp nhau?

Và sẽ còn gì khi mình không còn nhau?

Em là ai của ta ngày xưa

Rồi em là ai với ta ngày sau

Vốn lẽ đời – ngày – đêm – bể dâu

Vốn lẽ người – buồn vui – chẳng lâu

Cớ sao còn dành ra mùa Ngâu

Mình – bao giờ  quạ đen bắc cầu?

Trăn trở hoài – tóc – thôi – thay màu

Lơi lả hoài – má căng – thôi nhầu

Ngồi xuống đất – tưởng không bao giờ ngã

Leo lên cao tưởng không bao giờ lấm

Chào nhau rồi – giờ em đi đâu?

Ta quay về – biết quay về đâu? …

                   (L.N.A)

Quê

Bỗng dưng anh đỏ mặt

Rồi … đòi xin cái khăn

Mồ hôi đổ lăn tăn

Giọt dài rồi giọt ngắn

Em mỉm cười im lặng

Nhìn anh, đầu gục gặc

Nhìn anh , mặt nhăn nhăn

Cái giá… trả có đắt

Cho những người…“tham ăn”?

Từ nay anh xin… lặn

Để mình em trở trăn

Để mình em gánh nặng

Mình em chạy lăng quăng

Hừ chẳng chút công bằng!

Đơn giản

Anh thở dài nghĩ đến ngày mai

Cái ngày em làm người ở lại

Dù ta có một tình yêu bỏng cháy

Nhưng em và anh

Ta vẫn cứ là hai

Anh là chim thì anh cứ bay

Em là hoa nên cứ để cho người hái

Một thời vụng dại

Một thời say say

Rồi người sẽ đi xa mãi

Đừng quên gửi lại em những

bỏng cháy ngọt ngào

Anh đi, để lại em phía sau

Và ánh chớp một tình yêu huyền ảo.

Bắt tay

Viết cho… tương lai

Mình bắt tay lần cuối nghe anh

Nhìn vào mắt em đi đừng cúi mặt

Hãy nắm chặt hai bàn tay lạnh ngắt

Im lìm, đừng nói năng

Vậy là ta đã theo tình yêu vào trăng

Đã nếm đủ mùi gừng cay muối mặn

Đã đến với nhau những ngày nắng rạng

Giờ cuộc tình lật gấp, gấp sang trang

Như giữa mùa thu, cúc rực vàng

Ta đã có một tình yêu viên mãn

Thắp lên đi anh, một nụ cười màu sáng

Ta chia tay từ đây vườn địa đàng

Cái ngày …

Ngươì đi, kẻ ở là hai

Cái ngày “ta sẽ…” là ngày không xa

Cái ngày ta giải phóng ta.

Cái ngày hạnh phúc mang hoa tặng mình

Cái ngày anh ngước mắt nhìn

Cái ngày em thấy trăm nghìn vấn vương

Cái ngày ấy… rất bình thường

Người thương xa mãi người thương thôi mà

Nhắn

Mai em không về Bảo Lộc

Chàng Đam-ri đừng đợi mong

Cửa tình yêu giờ khép cổng

Chiều qua héo một đóa hồng

Con sáo không thể sổ lồng

Đêm mơ về những ngày đông

Nhớ tình yêu hình con sóng

Thở dài, con sáo rũ lông

Tình yêu em là chong chóng

Bơi trong xoay xoáy bão lòng

Tình yêu em giờ bất động

Ngụp trong biển đời mênh mông

…Tình yêu, em có lỗi không?

Cuối cùng

Thôi em trả anh về quá khứ

Những ngày nắng đẹp của tháng tư

Em là cô bé vô tư lự

Anh còn đạo mạo như nhà sư

Thôi em tiễn anh về phố núi

Bảo Lộc chờ anh bao đường vui

Hạnh phúc đẹp nên tình yêu ngắn ngủi

Anh đi đi, em sẽ chẳng khóc vùi

Thôi, vậy là ta trả nhau rồi

Đêm đừng mơ những cái hôn nóng hổi

Đừng lật tìm một tình yêu vồi vội

Anh cứ ung dung trên phố dài rông ruỗi

Để em về phong kín những dấu môi

Tắm suối

Đừng rủ em về Bảo Lộc

Đừng… dụ em tắm suối trong

Eo ôi, em còn bé bỏng

Anh đừng, đừng có mất công!

Còn bé, em còn lóng ngóng

Chỉ quen tắm rạch, tắm sông

Bây chừ tắm… suối nước nông

Eo ôi, em sợ phỏng lòng

Đùa vui một chút lông bông

Mai anh cứ về suối mộng

Mai anh cứ đùa với sóng

Gốc thông, gió đồi lồng lộng

Em xin… đứng xa mà trông!

Nhớ

Mới một ngày nỗi nhớ đã đầy lên

Con tim nhỏ cứ lập lòe cháy nến

Đôi chân ngoan giờ bắt đầu tập tễnh

Ở lầu ba mà cứ … hướng lên trên

Mới một ngày mà như đã là hai

Kim đồng hồ ơi! Làm ơn chậm lại

Để em ngủ suốt một thời khờ dại

Rồi sớm mai, mình em đối diện với ngày

Mới một ngày, là chỉ một ngày thôi

Ngủ ngoan đi em, đừng dậy vội

Vai anh hãy còn đây bờ nóng hổi

Tay anh vẫn khép vào em  vòng tù tội

Cửa thiên đường, tình yêu vẫn ngọt trên môi.

Ảo

Trời đang mưa bão trăm chiều

Mà sao em lại sống liều vậy em

Tình đầu một mối lem nhem

Lệ không khóc cũng ướt mèm bài thơ

Bài thơ viết một chữ “khờ”

Trời mưa vẫn đổ, em chờ đợi chi

Cảm ơn cái thói đa nghi

Cảm ơn những tiếng thầm thì mùa xuân

Chiều nay mưa đổ lưng chừng

Tình đầu chấm hết, em mừng không em?

Này em đâu đã say mèm

Sao đem hư ảo đính kèm tình yêu

Trời mưa cho gió liêu xiêu

Tình đầu không phải tình yêu em à

(Thiếu nhiều, một chút thăng hoa.

Thiếu nhiều, cái để gọi là… tình yêu)

…Này em trời đã sang chiều

Bắt tay từ giã người yêu… là vừa

Này em, đã thuộc lòng chưa

Bài học cho một kẻ đùa với yêu

Bài học cho một kẻ vừa biết yêu

Em vô tình lạc lối đến vườn yêu

Để nhận lấy trăm điều … ơn nghĩa

Môi nhoẻn miệng, em mỉm cười mai mỉa

Mắt mở tròn nhìn người nghĩa là Anh

Cứ tưởng tình yêu mình phải màu xanh

Em chấp cánh cho mộng vào lấp lánh

Nhưng đâu biết anh lắc đầu: ảo ảnh

Em ngậm ngùi đành học lại chữ “Yêu”

Không thèm

Em không thèm chờ đợi nữa

Mặc cho nỗi nhớ chơi vơi

Chờ hoài … sao anh không tới

Buồn, em nhất định nghỉ chơi

Em không thèm nhớ anh đâu

Người yêu em gì mà … xấu

Cách nhau chỉ một thang lầu

Sao không bao giờ tìm nhau

Em không thèm yêu anh nữa

Em về em với ngày xưa

(Cái ngày em chưa biết đợi,

Chưa biết thương nhớ chơi vơi)

Mặc cho nỗi buồn cày xới

Em nhất định, em nghỉ chơi.

Thơ để xa người

Em bây giờ nuối tiếc những vòng tay

Em muốn níu chiếc áo thời gian lại

Muốn hôn người bằng cái hôn bỏng cháy

Ước gì… em được khóc đêm nay

Anh hỡi, em hứa ngăn dòng lệ chảy

Nước mắt đừng để dành những cuộc chia tay

Nước mắt em để mình em đong lại

Dẫu ít nhiều cũng đủ một cơn say

Anh bước thẳng chân trên những phố núi dài

Suối róc rách kia là nước mắt em vẫn chảy

Anh cứ đi đi đừng ngoái đầu nhìn lại

Anh cứ về đi đừng để nắng nhạt ngày

…Nước mắt em để một mình em say.

Trí lòng

Xuân – hạ – thu – đông, không mong cũng qua

Anh nhớ nhà – mong qua – không tới

Mùa thi mới – chưa tới – mong qua

Anh ở xa, em không qua – anh ngóng

Nhớ trong lòng – muốn không – vẫn mong

Trí không muốn, nhưng lòng cứ ngóng

Việc không muốn – muốn không – vẫn muốn

Điều muốn làm – ham muốn – vẫn không

Hỡi con người  mong manh sương đọng

Đừng mệt công theo chiều hoài vọng

Hãy trông ngóng những điều Chốn Ước Mong

           Chiều mưa 29-5-1999

Mưa bông me!

Trưa hè

Ngoài sân

Mưa bông me.

Lòng ta

Nhớ nhà

Mắt đỏ hoe.

Ái chà

Ta là

Người của Cha

Thôi mà

Mắt đỏ

Đừng nhỏ

Giọt lệ đỏ

Như bông me

Trưa hè.

                      Hè 1998

Ngày mới

Qua rồi một năm Chúa ơi

Mà sao con thấy rã rời tâm can

Năm mới ánh sáng huy hoàng

Lòng con nhuộm ánh sắc vàng trinh trong

Ngày mới dọi ánh hào quang

Hồn con say đắm vinh quang của Ngài

       Tĩnh tâm MV 11. 98

Tình Chúa – tình con

Tình yêu Chúa cao vời vợi

Như trời xanh bao la

Như bài ca muôn thuở

Con đây một hạt bụi

Nằm trơ trụi bên đường

Chúa thương nhấc con lên

Làm tông đồ của Chúa

Chúa ơi! Thấu lòng con

Trái tim đã hao mòn

Vào chuyện tình nhỏ mọn

Lạy Chúa của lòng con

Bao giờ con có thể

Dứt khoát với tim con

Để chỉ tìm ý Chúa

Xin Chúa giúp tim con

Rung theo nhịp của Chúa

Lạy Chúa! Xin giúp con.

                Ngày tựu trường 10 – 98

Chứng nhân

Nắng dọi nắng tràn ngập khắp khung trời

Gió theo gió dạt dào khắp nơi nơi

Cúc đua cúc nở rộ cánh vàng tươi.

Chúa mời con chọn con đường sống mới

Con nhẹ nhàng làm chứng nhân giữa đời

Như cánh bướm không muốn rời khóm cúc

Như giọt nắng tưới gội khắp khung trời

Như gió thoảng làm mát trái tim vơi

Để rồi đây con theo Chúa vào đời

Mang tình thương trải rộng khắp nơi nơi

                                           27 – 11 – 1999

Tặng em ngày sinh nhật

Ngày mai sinh nhật em

Ngồi đây lòng anh thèm

Được ngồi gần bên em

Cùng em mừng sinh nhật

Mười chín tuổi xuân xanh

Em như hoa trên cành

Em có hiểu lòng anh

Như anh chàng khờ khạo

Có lẽ anh khờ khạo

Cười nhạo trước tình yêu

Nhưng em đừng vội chê

Con người anh khờ khạo

Em ơi em có biết

Tình yêu là gì không

Có thể là bông hồng

Có thể là bão giông

Bão giông hay hoa hồng

Tùy vào lòng chúng ta

Vào lượng ta đón nhận

Tình yêu ban nhưng không

Tình yêu ban nhưng không

Là tình yêu của Chúa

Tình yêu không tàn úa

Không nhuốm màu vàng phai

Tình yêu này cho ai ?

Cho cả hai chúng ta

Ta bởi Ngài mà ra

Làm anh em một nhà

Thế rồi tình yêu này

Cuốn hút bước chân anh

Giờ đây anh trở thành

Một anh chàng “khờ khạo”

Em đừng hỏi tại sao

Anh lại thành như thế

Câu trả lời có thể

Vì là anh đang yêu

Anh nói : anh yêu em

Anh nói : anh yêu Chúa

Vậy bên nào nặng hơn

Yêu Ngài hay yêu em ?

Anh xin trả lời em

Rằng anh yêu cả hai

Nhưng vì Ngài là Chúa

Trái tim dành cho Ngài

Em đừng vội giận anh

Trách anh sao lạnh lùng

Trong ngày sinh nhật em

Không một cánh hoa tươi

Em đừng hỏi tại sao

Anh im lặng đến thế ?

Là vì anh yêu Chúa

Yêu Ngài hơn yêu em.

Kỷ niệm ngày

sinh nhật 19 của em.

Phượng đỏ

Cánh phượng đỏ

Theo gót nhỏ

Vào tận phòng anh.

Nhỏ đi xa

Cánh phượng đỏ

Nằm đó

Như muốn ngỏ

Những thiết tha

Này phượng đỏ

Mày đi với nhỏ

Nhỏ bỏ mày đi

Sao mày không đi

Cùng nhỏ

Lại ở với tao

Để tao xôn xao

Cùng bao ước ao

Nhớ hoài nhỏ đó.

Phục sinh

Hy sinh

Hiến mình

Trên thập giá

Ba ngày

Lạnh giá

Trong mộ đá

Bình minh

Phục sinh

Thật tài tình

Công trình Chúa

Con đây

Một mình

Lặng thinh

Bên MÌNH Chúa

Tâm tình

Lạy Chúa

Giúp con

Biết hy sinh

Đời mình

Cho Chúa.

                        PS 99.

Nhớ mẹ cha

Mái nhà thân yêu ấy

Nơi ấy có mẹ cha

Nơi ấy cha đã già

Nơi ấy mẹ đã lòa

Bước chân chẳng được xa

Thềm nhà run chân bước

Ước mơ ngày không xa

Được về nhà Thiên Quốc

Nơi quê xa, đất lạ

Nơi ấy có mẹ cha

Thỏa tình con thiết tha

Giờ đây con ở xa

Món quà gửi tặng cha

Điều quý giá tặng mẹ

Là tình yêu bao la

Của đứa con xa nhà.

                         Sài gòn 99

Tình cha

Trời đất trăng thanh thỏa lòng ta

Làn gió nhẹ, thoa mát làn da

Ngoài đồng xa, hoa lá đơm quả lạ

Hỡi hồn ta, hãy ngắm điều kỳ lạ

Cả đời ta suy ngắm mãi không ra

Ta tự hỏi ta, ta là gì?

Thế mà tất cả dành cho ta

Ta tự nhìn ta, ta là chi?

Sao mà ơn cả lại phần ta

Ta đã hiểu ra lòng Người Cha

Cho ta tất cả chẳng xót xa…

Này hồn ta hãy dệt thành bài ca

Để hát mãi muôn câu ca cảm tạ

Ân tình Cha mãi mãi chẳng rời xa.

                                    31.10.99

Giáng sinh

Chúa nhỏ

Nằm trên cỏ

Co ro,

Trong chuồng bò

Hôi hám

Buồn tênh.

Con đây

Nào đâu dám

Làm gì hơn …

Chỉ mong

Được làm

Những cọng cỏ

Thơm tho.

Chúa nhỏ,

Nằm đó hết co ro

Mỉm cười

Miệng tròn vo …

                    Giáng sinh 98.

Lòng mẹ

Lòng mẹ thương con cao vời vợi

Lòng con yêu mẹ, chẳng hề ngơi

Biết vậy là để cám ơn Chúa

Thương ban cho con Mẹ trên trời.

Lòng MẸ thương con hơn người mẹ

Lòng con yêu MẸ lúc đầy vơi

Con quyết từ đây yêu mến MẸ

Một lòng trung kiên đến trọn đời.

                    Tháng 5 về kính dâng Mẹ.

Diều và dây

Chiếc diều kia chỉ là cánh diều

Nếu có gió làm cho nó bay đi

Chiếc diều kia không phải là diều

Khi buổi chiều đìu hiu không gió

Có buổi chiều trời vui lộng gió

Cánh diều bay mà không được tự do

Vì đầu nó có một sợi dây nhỏ

Cứ gò bó không cho nó tự do

Có buổi chiều trời vui lộng gió

Cánh diều kia, nó ước ao một điều

Một buổi chiều, thoát khỏi sợi dây nhỏ

Để tự do bay cùng trời đây đó

Dưới đầu diều có một sợi dây nhỏ

Nó nghĩ thầm nó không được tự do

Vì lúc nào có gió to thổi tới

Cánh diều kia lại kéo nó thẳng ro

Một buổi chiều trời vui lộng gió

Cánh diều kia không muốn bị gò bó

Chiếc dây nhỏ cũng muốn được tự do

Dây và diều cùng xin với chị gió

“Chị gió ơi cho chúng em tự do”

Chị gió cười nói: tự do chẳng khó

Mai chị cho cả hai được tự do

Một buổi chiều trời vui lộng gió

Dây và diều hí hửng muốn tự do

Chị gió gồng mình thành cơn lốc to

Chiếc diều kia lìa khỏi sợi dây nhỏ

Sợi dây nhỏ bỏ diều để tự do

Có tự do: diều và dây co lại

Cả hai rơi xuống mặt buồn xo.

Có một chiều đìu hiu không gió

Dây và diều đến nhà xin chị gió

Chị gió ơi: cho chúng em gắn bó

Chị mắng rằng: Đấy! Hậu quả tự do

…..

Có tự do là điều chẳng mấy khó

Chỉ khó khi… biết sống tự do.

                                           20 – 11 – 2000

Biến đổi

Me mùa hè, cành khô trổ lá mới

Thân cây già, mang nặng hoa và quả

Có điều gì  làm cho me mới lạ ?

Có điều chi, làm cho me trẻ ra ?

Me trả lời rằng: me thật vất vả

Cả ngày đêm me bám chặt đất mẹ

Me đương đầu với cái nắng mùa hè

Me trần trụi  với cái rét xé da

Me vật vã với gió mùa đông qua

Nhìn hàng me xanh  ngắt, tôi chột dạ

Cuộc đời tôi có biến đổi như me ?

                                             Hè 2000

Nỗi niềm

Con làm gì được cho Ngài lạy Chúa

Khi con đây chỉ là phận mỏng dòn

Hay ngã gục trong những lúc thử thách

Hay than trách sao Chúa không ban ơn

Hay hờn oán khi thấy đời đau khổ

Hay vô ơn khi niềm vui tràn tới

Hay chới với với những của phù hoa

Hay hòa mình theo thói đời trần tục

Nhưng lúc này, lạy Chúa, con ở đây

Bên lòng Ngài, con cảm thấy vui hơn

Đời bớt buồn và lòng thôi sóng gió

Lúc này đây con với Chúa nhỏ to

Cho lòng con ngập tràn trong tình Chúa

Cho tình Chúa chan chứa trong hồn con

Ôi lạy Chúa, thân con phận mỏng dòn

Con làm được gì cho Ngài…

Lạy Chúa… của lòng con.

                                                   Ps 2000

Có những lúc

Có những lúc một mình nhìn lên Chúa

Trên thập hình, một mình Chúa lặng thinh

Chợt giật mình, thấy mình đầy nhơ nhớp

Tấm linh hồn không còn nét tươi xinh

Có những lúc nhìn lên Chúa một mình

Trên thập hình, Chúa mỉm cười thật xinh

Chợt thấy vui, khi tội tình không vướng

Tấm linh hồn còn đó nét tươi xinh

Có những lúc Chúa nhìn con một mình

Con thình lình được gặp tâm tình Chúa

À thì ra, Chúa vui lúc sạch tội

Khi tội tình, Chúa trầm buồn lặng thinh

Nhiều lúc, con nhìn Chúa, Chúa nhìn con

Ánh mắt yêu thương chan chứa ân tình

Chúa khao khát linh hồn con sạch tội

Con hòa mình vào nguồn suối trường sinh.

                                                       PS. 2001

Cao nguyên một lần đến

Cao nguyên bao phủ núi chập chùng

Đồi xanh trải rộng gió leo teo

Núi non nhan nhản rừng xa tít

Thung lũng NAM PHƯƠNG đầy sương phủ

Đồi núi lô nhô tận hang cốc

Trời cao mây ngả thơm chút trà

Đường đi bụi gió đỏ áo em

Trời xanh dịu nắng bỗng dầm mưa

Nước trôi lầy lội khách Bộ Hành

Mưa nặng, hạt rét sấm ì oàng

Khách du tìm đến ngán bỏ đi

23-4-2007

(chán cảnh mưa hoài)

Lòng thu

Gió lùa mây thổi mờ xa

Trời thu u ám đau đây tím sầu

Mưa từng giọt rớt trên hiên

Lá cây ủ dột rũ rượi mình ta

Gió qua vườn, thổi se se

Trên cây đọng nước mỏi mong tháng ngày

Ê chề một nỗi cô liêu

Mái hiên ướt sũng hồn trần tái tê

Cảnh vật ảm đạm mưa mưa

Giọt rơi lã chã tím thâm đáy lòng

Tùy duyên ngộ

Mỗi người mỗi nơi

“Mỗi nhà mỗi cảnh”

Đối phó cuộc đời

Sống chẳng lụy ai

Một chút đam mê

Duyên tùy đưa đẩy

Ta lại gặp ta

Tứ nhân như một

Kẻ lắm văn thơ

Người tra được sách

Anh đầy kinh sử

Tôi nghệ sĩ Trần

Gặp nhau một thoáng

Ý nghĩ văn chương

Sử kinh lai láng

Thiết chi chuyện đời

      (Tứ nhân lớp Khổng)

Phước Lý ngày xưa

Phước lý ngày xưa quê đất tổ

Cỏ mọc xanh mướt cánh đồng trên

Con sông uốn lượn vui mùa cá

Đồng dưới mênh mông thẳng cánh cò

Lúa chín gánh về phơi vàng ngõ

Bồ câu lượn mãi mải mê ăn

Thơm nức áo em thần nông ảm

Khói bếp chiều nay thơm mùi mới

Với lũy tre làng luôn che chở

Gió lùa trên ngọn, én bay sang

Trâu bê gặm cỏ bờ sông mát

Bò bô thong thả kéo xe rơm

Trẻ thơ nô đùa theo tiếng sáo

Trai gái trong làng thẹn thùng nhau

Đầu đình thấp thoáng ánh trăng tỏ

Xóm làng êm ả cậy nhờ nhau

(Cảm thương cho những gì đã

mất trên đồng quê Phước lý)

4-4-2007

Gặp lại người xưa

Đã lâu không gặp lại

Cuộc sống vẫn bình yên

Nơi quê hương làng mới

Chợt một hôm phố chợ

Đang ngao du tìm sách

Trời bỗng nổi mưa giông

Nhanh chân ai rảo bước

Nấp bên bờ mái hiên

Chợt xa tôi nhìn tới

Bỗng gặp lại người xưa

Người yêu dấu thủa nào

Vẫn ánh mắt lơ thơ

Mái tóc dài ngang chấm

Dáng gầy nước da xanh

Từng giọt mưa thấm vào

Em đứng bờ hiên ấy

   

 

Chờ trời mưa tạnh hết

Hay chờ đời sáng lên

Trời đã thôi nổi gió

Em cất gót ra đi

Xuống đường theo dòng phố

Tôi dõi em từng bước

Từng bước chân em về

Lần mò qua xóm nhỏ

Nhà em trong hẻm vắng

Một ngõ cụt buồn tênh

Tôi bồn chồn đứng lại

Không nhớ nổi đường ra …

Hè  Sớm

Xuân chưa trọn vẹn hè đã  lấn

Một chiều chúa nhật tiếng ve kêu

Nắng vàng oi ả ngang sân trước

Chim lạ bay về tiếng hót đâu

Lá xanh không trở vàng rơi rớt

Có người con gái tuổi bốn mươi

Đội nón mê nâu rảo bước đường

Nắng chói chang chang màu áo đỏ

Đếm bước thong dong mình em đấy

Khí nổ đom đóm theo chân nàng

Trời trưa xanh ngắt vắt con tim

Đỏ nắng sang hè hoa vơi vớt

Ngoài vườn cỏ má bốc hơi tanh

Đất vội vẽ đường côn trùng nấp

Người quen ngoài ngõ chẳng muốn chào

Ngước mắt qua song hồn ngao ngán

Vệt nắng hoàng hôn chiều Chúa Nhật

Chợt lòng nghệ sĩ trĩu nặng thêm

Lá đại vươn xanh vì nắng đổ

Mùa xuân hơi hó còn đâu đây

                               (Chúa nhật nắng gắt)

Hỏi em ?

Đá xanh đứng dựa lưng vườn

Cây xanh chao đảo gió mùa thổi qua

Đời người nghĩ tựa như hoa

Đa mang một kiếp lăn tăn sâu ruồi

Ngày nông, tháng nổi, năm chìm

Hỏi em trăng đoạn chốn nào đê mê.

[4-07]

Đãi bạn

Chiều nay đôi bạn ghé ta chơi

Đón bạn lòng ta mừng lăm lắm

Cút rượu ngày qua còn trong hũ

Đem ra đãi bạn thế mà say

Tiên tửu, tình tửu thêm lúy túy

Bạn đời thấu hiểu nỗi lòng nhau

Tàn canh, trời lạnh gà đêm gáy

Rượu đáy còn bao mà sao vẫn

Cứ muốn bên nhau mãi thế này

Xóm  Chiều

Gió hiu hiu thổi nhẹ nhẹ về đây

Nắng cũng nhẹ nhàng chiếu từ đàng xa

Hàng cây mượt mà dài che bóng mát

Nắng chiều soi đẹp quê hương

Chiều thôn quê mát ru người

Lúc xưa khi mẹ ru trẻ vào nôi

Nắng chiếu nhạt nhòa xóm chiều đìu hiu

Ngày nay mẹ đã bạc hoa mái tóc

Đứng nhìn xóm chiều hôm nay

Mẹ vui trong cảnh thái bình

Xóm thôn tuy nghèo nhưng chiều lại vui

Tiếng hát trẻ nhỏ vang vảng đâu đây

Gợi lên tất cả tình thương nắng chiều

Khiến người thêm đẹp thêm vui

Đời ơi vui lắm, đẹp thêm xóm chiều

                           Một chiều 3-1984

Lớp Khổng thân yêu

Lớp Khổng bấy lâu nay gặp mặt

Gặp lại cụng li đã, mới hỏi thăm

Bác Cư cao gầy không quản ngại

Vẫn đến chia ban đạo sống đời

Giọng bác đanh kinh như Luận ngữ

Tay lại chỉ chỏ mấy vần thơ

Mắt bác thâm cuồng chưa muốn ngủ

Tay giang ngón dài trên vi tính

Đầu óc miêm man chữ với trình

Tới bữa cơm ăn chẳng hề thiết

Gặp lúc tiên tửu vài chén vui

Thỏa thê một tí thế là xong

Thân gầy gió lạnh không e ngại

Ấm tình huynh đệ cùng sẻ chia

Bước vào sân trình vui nhà Chiến

Bút nghiên Quang Hiệp đã từ lâu

Tiên tửu dăm chén thơ xuất nhập

M.C. huynh đệ chuyên giúp người

Đám ma, đám cưới, đám anh em

Cùng chung cùng chịu lẽ cho đời

Cửa Khổng sân Trình đang hé mở

Bác Cư Hàn Sĩ đại sư huynh

Uyên thâm tâm ý dẫn sân trình

Cộng thêm Đỗ Bính sư huynh đệ

Trí nhớ thơ văn rõ hơn người

Xuân thu chiến quốc làu kinh sử

Còn Trần họ Nguyễn  ngoài tứ thập

Duyên quen Đức Khổng tháng mười mưa

Tâm hồn nghệ sĩ tình lai láng

Cho đời cho người những niềm vui

Hàng tuần không quên họp lớp Khổng

Sân trình làm thơ, chơi chữ hán

Lão tử, Khổng tử, Tuân, Trang tử

Trần Nguyễn tôi đây cứ thế hành.

Hoàng hôn ca

Chiều nay nhung nhớ hoàng hôn

Nhìn hoàng hôn xuống thấy bơ vơ lòng

Ở đâu có một chút hương

Làm cho ta nhớ nhớ thương mỏi lòng

Hoàng hôn phủ bóng chân đồi

Chợt ai soi thấu tình tôi nhớ người

Nắng chiều đổ xuống xót xa

Ngưu lang chức nữ dìu nhau đi về

Trên cầu một đám mây vương

Chợt tôi lại nghĩ về thân kiếp mình

Dòng đời một cõi đơn côi

Hoàng hôn phủ xuống tâm ta hướng về

Kỷ niệm ngày đó xa xưa

Ngày nay còn nhớ thấy lòng nao nao

Thương ai một bóng đi về

Còn ta một hướng biết về nơi đâu….

(Một chiều hoàng hôn 21-3-1984)

Ý chí

Trên đời một Sĩ Cư Hàn

Bảy năm nghiên bút đa đoan kiếp người

Phố thị pha lẫn trần ai

Mình anh một cõi cảnh cô nghĩ về

Quê nhà một mái tranh xiêu

Vợ con nheo nhóc cháo cơm giữ lề

Nhớ lần buổi ấy chia tay

Hiền ra tới bến, sang đò tiễn anh

Ghé tai nói nhỏ vợ yêu

Ở nhà yên trí, anh mang chữ về

Nước sông in bóng vợ hiền

Hàn huyên cũng đã, gót giày quay đi

Gục đầu ôm cảnh chia ly

Thuyền khua mái thúc ,hồn thơ dẫn dòng

Hẹn ngày mai sẽ về thăm

Văn chương lai láng, nguyện đem giúp đời

Thân tặng bác Hàn Cư Sĩ

những ngày đáng ghi dấu

Mãn nguyện

Một mình sống giữa vườn thơ

Mà không hay biết, long đong tháng ngày

Ngoài vườn cỏ mọc, khoai môn…

Trong nhà: máy, sách, in, sang chất chồng

Tìm bạn ở tận phương xa

Vài dăm ba bữa nhớ nghiền chưa sang

Dẫu rằng ở chốn xa hoa

Mà sao cứ ngỡ như nơi mái thiền

Một mình giữ lấy giang sơn

Hàng trăm pho sách, lòng người chưa vui

Nửa đời cuộc sống dao, bay

Nửa kia còn lại, tay ôm thánh hiền

Mặc kệ có nợ đời không

Ta luôn mãn nguyện, bên đời cười vang

(Thân tặng ĐỖ -BÍNH)

Thôi … Nhỡ …

(Viết tặng Hiền Bi)

Thôi nhé, về thôi, thôi em nhé

Dáng em gầy mỏng vẫn còn nguyên

Đời anh vực thẳm HOA VIÊN QUÁN

Long đong, Lạc cảnh, những bến tình

Chân bước theo lòng, gieo ngang trái

Níu theo người gái vỡ mộng say

Tột đỉnh thiên đường ai dâng hiến

Thế gian địa ngục lẫn vào nhau

Ngày mai ngộ nhỡ duyên gặp lại

Nhờ kẻ chung tình trói chặt Gô

30-4-07

(Kỉ niệm ngày cưới hụt)

Chuyện một chiếc lá

Li cà phê đắng ngắt

Khói thuốc bay lập lờ

Ngón tay gầy thừa thãi

Lấp dấp trời mây bay

Tím  buồn mưa ảm đạm

Làn gió lạnh thổi  qua

Lá vàng rơi một chiếc

Đời, một chiếc lá rụng

Mang một linh hồn riêng

Ly ca phê đắng ngắt

Lòng người đang thấm đậm

Lá rụng mang hồn người

Đau suốt một mùa thu.

30-4-2007

   

Khóc thêm một lần

Một chiều mưa rét miên man

Nhận tin sét đánh đau thương choáng người

Vài người anh cả ra đi

Nay người anh kế lênh đênh cõi Hằng

Xuân tàn, hạ mới vừa sang

Sao anh nỡ bỏ vợ gầy con thơ

Cuộc đời ngắn ngủi chiêm bao

Ra đi lặng lẽ, giấc mơ nghìn trùng

Mặt trời đỏ rực phía tây

Tin anh chết sớm, phía đông sụt sùi

Anh đi với phận con người

Vợ con khăn chít giữa đời thương đau

Dẫu rằng có chị có em

Nhưng người xa tít cõi đông cõi đoài

Gặp mặt mà bắt tận tay

Thời gian co giãn mấy lần sang thăm

Anh em máu chảy ruột rà

Giờ anh đã khuất núi sông nghẹn ngào

Ôi đời ngắn ngủi thương đau

Thắp lên một nén, khóc anh một đời.

Khóc thương Phạm Hiệp  30 – 5 – 2007 

Hương tàn

Một nắm tro tàn hương khói toả

Lặng nhìn bia mộ nhớ cố hương

Quê cha đất mẹ còn đây đó

Ta còn mỏi gối chốn phong trần

Kiếp người rong ruổi đời nhân thế

Không biết rồi đây đời biển cả

Ta còn lưu lại chốn nơi đây

Tưởng nhớ người thân hồn cực lạc

                                         2/11/1997

Lệ xin giọt cuối để dành

Trên phần mộ mẹ nương hình bóng cha

Trúc Thông

 Chút tình thơ  105  

Hồn hoang lạnh

Nghiêng ngả bóng chiều thân gầy lạnh

Tâm hồn ngã bóng hoàng hôn tắt

Ta đi trong đời nhiều cay đắng

Nghiệt ngã  đời ta tựa giấc mơ

Trong ta suy tưởng nỗi ưu sầu

Chiều rơi rồi lại chiều rơi

Hoàng hôn lịm tắt cuối chân đồi

Lòng ta buông xuống rủ màn sương

                                     Mùa thu 1997

Ta vẫn thương nhớ trần gian mãi mãi

Vì nơi đó ta sống để vui sầu

                 Bùi Giáng

   

Hương trầm

Nhìn nén hương trầm tôi niệm tưởng

Cuộc đời hư ảo thoáng như mơ

Thế nhân ai? một bóng thật mây mờ

Ta trong đó mà nghe hồn vọng lại

Tiếng khóc ai não vọng chốn đêm trường

Để lòng ai thao thức suốt canh thu

1-1-1997

Tưởng nhớ những linh hồn
trong cơn bão số 5 lịch sử

Ta cứ tưởng trần gian là cõi thật

Thế cho nên tất bật tới bây giờ

               Bùi Giáng

Vườn hoang

Vườn hoang cỏ dại ai còn đó

Cho em ngớ ngẩn ngỡ môi cười

Ngày xưa duyên thắm hoa tươi nở

Tình cờ tương ngộ lại héo khô

Kỷ niệm vơi đầy ân tình cũ

Cho ai chờ đợi bến tình xưa

Chúa nhật buồn

18-3-2007

Đã về cởi áo lau son phấn

Rũ áo phong sương trả cho đời

               Đào Tấn

   

Đời nghệ sĩ

Nước mắt về khuya nửa gánh sầu

Miên man thấm ướt hồn nghệ sĩ

Kiếp sống hoa rơi lục bình nổi

Một đời rong ruổi kiếp cầm ca

Cho đi cho hết những ân tình

Dòng đời trôi dạt tới bến nao

Thuyền ta phía trước không định hướng

Về đâu! Về đâu! Hỡi thế nhân

Thân tặng người em gái

nơi phương trời vô định

12-7-1982

   

Bến bờ

Giờ đây bến bờ dang dở cả

Lại còn gặp nhau gặp gỡ sao

Mối tình năm xưa đành chôn giấu

Không sánh được duyên hẹn kiếp sau

Xin chúc người tôi nhiều thương nhớ

Về bến yêu thương trọn nghĩa tình

Cho dù cuộc đời nhiều dâu bể

Thế tình nhân thế một cõi thôi

1-7-1983

Kỷ niệm thời trai trẻ

Đi cho hết cõi đời người

Ngày mai ta lại đến bờ cố hương

Quang Hiệp

THU XƯA

Trời mưa mưa rơi, rơi không dứt

Lòng ta day dứt nhớ khôn nguôi

Lá rụng thu về ta lại nhớ

Lối cũ ngày xưa người còn đó

Cùng ta rời gót ngắm phố xưa

Giờ đây kỷ niệm không còn nữa

Ảm đạm không gian một nỗi sầu

Nhìn lá vàng rơi ta thầm khóc

Đời dù có muốn cũng không như

                                   Thu 1983

Ta đến đời nhau không sớm muộn

Giản đơn như lẽ phải ở trên đời

Khuyết danh

Đón Xuân

Xuân đến sao lòng ta vẫn lạnh

Cơ liêu một cõi, một vần thơ

Trơ trơ một chén vơi vơi đầy

Nghiền ngẫm cuộc đời gió thổi bay

                          Xuân Đinh Hợi 2007

   

Tương phùng vô định

Trải ngõ cuộc vui lại chóng tàn

Vì đời tri kỷ cùng hội ngộ

Ly say ly tái vẫn ly sầu

Sầu đây sầu đó sầu nhân thế

Cái kiếp trần gian lắm đa đoan

Hồn ta không không, không không định

Cõi sống con người được mấy khi

Ngẫm nghĩ cho suy mấy cuộc đời

Cuộc này hòa lẫn với cuộc say

Ta say ta uống vẫn vô tình

Tri nhân tri kỷ lẫn tri tao

Kỳ nhân kỳ ngộ vẫn kỳ tình

Cho đi cho lại cũng như nhau

Để rồi nhân thế phải ngẫm suy

Tương say tương tửu kỳ phùng ngộ

Tái ngộ kỳ phùng vẫn lại say

Vô tri bất khả ngộ

26-7-2007

   

Nhẫn

Nhìn trời ta thấy lòng bao dung

Nhìn đất ta thấy kiến đời nhẫn nhục

Đạo học bao la trời cho thấy

Vì sao nhân thế vẫn không ngộ

Xử thế nhân gian còn thua kiến

Độ lượng bao dung hỏi ý trời

Cho ta hiểu biết thêm điều nhẫn

Học đi học lại vẫn còn thua

Loài côn trùng nhỏ xưa từng biết

Nhẫn nhục còn hay hơn kiếp người

Một ngày nhớ Trịnh Công Sơn

Mùa thu 2006

Thương nhớ rừng xưa

Rừng ơi! Ta không thể quên được

Ngày tháng năm xưa tàn khép mở

Màn sương đọng lại tán lá reo

Chim hót vượn kêu nhạc khúc rừng

Rừng ơi! giờ đây còn đâu nữa

Đồi trọc hoang vu bản sa trường

Lòng ta xao xuyến ngậm ngùi thương

Xanh xanh màu lá  không còn nữa

Rừng ơi! chỉ còn trong trí tưởng

Hình bóng rừng kêu cứu thiết tha

Ta đừng nghe lòng thêm trắc ẩn

Rừng ơi thương tiếc mãi! rừng ơi!

11/4/1998

Nhớ một ngày trên đồi Cao

Dòng đời

Ta dừng nơi đây nhiều kỷ niệm

Kỷ niệm buồn có những kỷ niệm vui

Tuổi qua đi mà lòng thêm khắc khoải

Có những gì một đời ta phải giữ lại

Một điểm hồng trong đống tro còn đỏ

Chợt sáng lên cho lòng ta suy ngẫm

Thiên định đời người chung số phận

Khổ đau định mệnh là số chung

Phong trần vương vấn thêm gió bụi

Vai gầy gánh số mãi còn vui

Cho ta kiên chung với tấm lòng

Đời người sống vậy mới  ý hay

16/4/1998

Nỗi niềm

Nỗi niềm trong ta còn đọng lại

Ký ức ẩn sâu hiện ra mờ

Thời trai trẻ ta từng ôm sóng vỗ

Tuổi hai mươi yêu đời yêu tất cả

Phong ba cuộc sống không hề biết

Dù thắng dù thua xin chấp nhận

Anh hùng quân tử mãi không phai

Cho đời cho người hết niềm tin

Nhưng! Than ôi, không phải đời như thế

Chỉ biết trong ta một cõi, phải đi về

Loanh quanh cho đời thêm mỏi mệt

Tựu trung nhìn lại chẳng thấy chi

Chỉ có trong ta một chút nhỏ

Tình thương đọng lại cho nhân thế

Buồn vui kể lúc có cảnh hay

Phong ba mỏi gối lại quay về

17-4-1998

Ngày tháng qua mau

Ngày tháng qua mau không đợi chờ

Dòng đời suy tư buồn vui có

Nghiền ngẫm trong tôi đời đạm bạc

Tưởng suy cho cùng mãi thế thôi

Kiếp người ơi! phận số mãi trông chờ

Day dứt thay, dòng đời phiêu bạt mãi

Bến bờ kia con thuyền kia vẫn nổi

Lênh đênh ngọn sóng vẫn ba chìm

Mênh mông biển cả không định hướng

Lưu đày một kiếp BABILON

Cổ xưa ông bà ta đã dạy

Chớ thấy sóng to ngã tay chèo

Mệnh hệ đời ta trời luôn giữ

Long đong một kiếp rồi cũng xong

Để ta trông ngóng ngày mai tới

Bừng lên một ánh chớp bình minh

Trong ta lại ca khúc khải hoàn

Trở lại mùa xuân lòng trót gửi

Một đêm buồn

14-4-1998

MỪNG KIM KHÁNH

Hôm nay hân hoan ngày kim khánh

Hạnh phúc vuông tròn ngũ thập niên

Tuổi đời kinh qua nhiều con cháu

Sum vầy hạnh phúc sánh lứa đôi

Xế chiều đôi bóng không rời bước

Đầu bạc răng long thắm tình nồng

Đời qua năm tháng đã bao tuổi

Vui đời sống đạo phúc toàn gia

ĐIỆP KHÚC TÀ PAO

Tà Pao núi rừng bao năm ngủ

Vươn mình chỗi dậy ánh hào quang

Dẫn đưa đường Mẹ chờ con đó

Tuôn trào phúc lộc phước Thiên ban

Soi mình mau kíp quay về Mẹ

Tràng hạt Mân Côi Mẹ dẫn đường

Đền bù nhân thế đang nhày nhụa

Mẹ như cầu nối giữa trời cao

Giới thiệu nhân trần con của Mẹ

Là Đấng Cứu Tinh mặc xác phàm

Chết nhục khổ hình trên thập tự

Nỗi sao nhân thế lại như ngơ

Không tin Chúa lại rời xa Mẹ

Để mang biển đắng nỗi sầu bi

Khóe lệ tuôn dài từng chuỗi lụy

Không biết ngày nao con trở về

Nẻo chính đường ngay mang thiện hảo

Đường đường chính lộ Đức Kitô

Chính tâm nẻo thật noi chân lý

Nhận mình biết Chúa đà ân ban

Đổi thay cuộc sống theo chân Mẹ

Hồng phúc thiên đàng Mẹ dẫn đưa

Micae Quang Hiệp

(Kính viếng Mẹ Tà Pao ngày 13-10-05)

Lộc Tân Chiều Xứ Thượng

Lộc Tân chênh chếch chiều mưa nhẹ

Con đường gập ghềnh dốc cheo leo

Cha đi nghiêng dốc miền xứ thượng

Vai gầy giá lạnh khúc tâm ca

Lõa xõa mưa bay ngang vạt tóc

Hàng mi đọng lại chút sương mềm

Gót giày in dấu gót chân đỏ

Thắm tình yêu mến người anh em

Hân hoan sống đạo nguồn chân lý

Sáng danh đạo Chúa quê xứ người

Chia ơn cứu độ tình nhân thế

Tháp nhập niềm tin toả sáng lên

Tin Mừng mang đến Cha vun đắp

Cho người dân tộc trắng trang lòng

Cánh đồng truyền giáo thời tung vãi

Cha gieo nguồn sống hạt đâm chồi

Đồng lúa mênh mông mùa giao hạt

Thợ gặt Cha thu ắt đầy kho

LINH MỤC đời đời cho trần thế

Cha về công nghiệp mãi đời sau

Thân tặng

LM. PHÊRÔ NGUYỄN VĂN ĐIỆP

ĐỒI CAN-VÊ

Hình bánh rượu đây Thánh Thể Người

Là chính máu thịt CHÚA KITÔ

Mang thân cứu chuộc cho trần thế

Thập giá trần ai vác khổ vai

Ba lần gục ngã vươn vai dậy

Vì tội nhân trần phải bước đi

Can -vê dốc núi người nhỏ máu

Mão gai trên đầu chẵn bẩy hai

Nước mắt quyện máu khóc nhân loại

Giấm đắng đưa lên ngài trút thở

Đòng đâm in dấu nay còn đó

Thập giá treo lên để cứu đời

Xóa đi tội gốc thời nguyên thủy

Tin Mừng tỏa sáng nguồn ân phúc

Tam Nhật Phục Sinh lại vinh hiển

Hóa độ tái sinh muôn kiếp người.

TÁI TƯƠNG PHÙNG

Hôm nay hạnh ngộ gia ân nghĩa

Ân tình một chút lại say tình

Hoà nhập cùng anh em lớp khổng

Say thơ, thơ đã, đã tiêu sầu

Đọng lại trong ta tình nhân nghĩa

Thấm nhập trao nhau những ân tình

Lấp lánh hồn thơ chưa kịp nén

Trào dâng tâm ta hồn trót gửi

Cho ai cho người nào thấu chăng

Lòng ta hoài mong người thấu hiểu

Trọn lòng xin người chút ân thi

Để đời để người thêm đẹp mãi

Một đêm cho nhau những ân tình

Rồi biết mai này có còn như

Một đêm say bạn rót ly đầy

Thi ân thi nghĩa cho cuộc sống

Dù đời còn vương vấn gió bay

Không phải thế, mà lòng e ngại

Cho đi cho lại vẫn còn vơi

Nhân tình thế thái vì anh em

Vương vấn tình thơ một chút say

                           1-6- 2007

            Một ngày kỷ niệm khó quên

THƯƠNG CHA NHỚ MẸ

Chiều nay bỗng nhớ quê nhà

Lòng con xao động thấy lòng nao nao

Thương cha nhớ mẹ khôn cùng

Còng lưng gánh nặng mắt mờ chân run

Lòng con chữ hiếu chưa đền

Nguyện xin cha mẹ thấu lòng con ngoan

Công cha tựa núi thái sơn

Bóng mẹ con rõ biển khơi có nguồn

Cha sinh mẹ dưỡng công thành

Biển khơi tựa nghĩa hiền hòa bao dung

Nuôi con tới thủa nên người

Ngày nay danh phận cũng nhờ mẹ cha

Chỉ xin cha mẹ an lòng

Lòng con thảo hiếu một đời xin vâng

Sống sao đúng bậc làm người

Công ơn dạy dỗ sinh thành dưỡng nuôi

Con nguyện ghi nhớ trong lòng

Lời cha mẹ dặn sống đời không quên

Thương tặng Hữu Phước                                                                    

                                                      5/ 6 / 2007

Nghĩa Phu Thê

Ngưòi bạn đường chan chứa nghĩa tình

Chung bước gian lao đời không nhẹ

Cho con cho chồng những niềm vui

Khổ lụy không bày nhưng thầm khóc

Lúc bữa cơm chiều tuy đạm bạc

Đong đầy tình nghĩa một tình sâu

Lo toan mọi chốn trong cuộc sống

Thăng trầm chịu đựng vẫn không sầu

Long đong lận đận không hề trách

Phu xướng phụ tùy xin chấp nhận

Chung lòng đấu  cật gánh cho nhau

Đồng tâm hẹn ước cùng giao kết

Hoạn nạn gian nan mãi sẻ chia

Mái chèo rẽ sóng lúc đong đưa

Hai mươi năm bươn chải sóng đào

Tình thâm thấu hiểu nỗi lòng nhau

                                            HIỆP –TÂM

11 / 1 / 1986  – 11 / 1 / 2006

NHỚ HÀN CƯ SĨ

Ta nay nhớ mãi Hàn Cư Sĩ

Trần ai đày đọa lắm đa đoan

Dòng đời ân oán thêm chật hẹp

Cho ta dừng lại không tìm bước

Quân tử từng nói những lời thề

Cho danh cho lợi vẫn không màng

Tiền tài danh giá ta coi nhẹ

Trong đời chỉ trọng một chữ tâm

Sống sao cho đúng người quân tử

Chí bền tâm vững đến đời sau

Thân tặng sư huynh – 2 / 2 / 2007

                             Quang -hiệp

Hoài niệm tình huynh

Bác cả nghĩa tình mãi âm vang

Bao năm đoàn thể sống ơn đầy

Hôm nay đệ vẫn còn ghi nhận

Phụng sự toàn tâm thuận ý Thiên

Thân tặng A. Sĩ Danh Điểm

06/06/2007

Minh Tâm

Còn gặp nhau thì hãy cứ vui

Chuyện đời như nước chảy mây trôi

Lợi danh như bóng mây chìm nổi

Chỉ có tình thương để lại đời

                            Hàn cư sĩ

Thân tặng những tác giả trong

“Chút Tình Thơ”

Tri kỷ trên đời đâu mấy kẻ

Cho lòng ta tỏ chuyện nước non

Khuyết Danh

MỤC LỤC

Lời Bình Dẫn. Trang 1

ĐỖ BÍNH

Hoài niệm.. 15

Chút tình thơ mùa hạ. 16

Vui bạn. 17

Mưa lòng. 18

Suối tóc. 20

Tiễn con đi thi 21

Bến vắng. 22

Bóng người  về. 24

Người em gái 25

Cô đơn một bóng. 26

Theo  bước. 27

Cô giáo trẻ. 28

HỮU NGUYỄN

Tình yêu. 30

Sợ. 31

Cười 32

Mai, em về. 33

Buồn. 34

Bao giờ là một 36

Giác ngộ. 37

Đừng. 38

Muộn. 39

Nói với anh. 40

Anh đi …… 41

Một mình. 42

Gửi thông. 44

Bão. 45

Gửi dừa. 46

Gửi ta. 48

Quay về đâu. 49

Quê. 50

Đơn giản. 51

Bắt tay. 52

Cái ngày …… 53

Nhắn. 54

Cuối cùng. 55

Tắm suối 56

Nhớ. 57

Ảo. 58

Không thèm.. 60

Thơ để xa người 61

PET. NGUYỄN VĂN

Trí lòng. 63

Mưa bông me! 64

Ngày mới 65

Tình Chúa – tình con. 66

Chứng nhân. 67

Tặng em ngày sinh nhật 68

Phượng đỏ. 72

Phục sinh. 73

Nhớ mẹ cha. 74

Tình cha. 75

Giáng sinh. 76

Lòng mẹ. 77

Diều và dây. 78

Biến đổi 80

Nỗi niềm.. 81

Có những lúc. 82

TRẦN NGUYỄN

Cao nguyên một lần đến. 83

Lòng thu. 84

Tùy duyên ngộ. 85

Phước Lý ngày xưa. 86

Gặp lại người xưa. 88

Hè  Sớm.. 90

Hỏi em ?. 91

Đãi bạn. 92

Xóm  Chiều. 93

Lớp Khổng thân yêu. 94

Hoàng hôn ca. 96

Ý chí 97

Mãn nguyện. 98

Thôi … Nhỡ …… 99

Chuyện một chiếc lá. 100

Khóc thêm một lần. 101

QUANG HIỆP

Hương tàn. 103

Hồn hoang lạnh. 104

Hương trầm.. 105

Vườn hoang. 106

Đời nghệ sĩ 107

Bến bờ. 108

THU XƯA.. 109

Đón Xuân. 110

Tương phùng vô định. 111

Nhẫn. 112

Thương nhớ rừng xưa. 113

Dòng đời 114

Nỗi niềm.. 115

Ngày tháng qua mau. 116

MỪNG KIM KHÁNH.. 117

ĐIỆP KHÚC TÀ PAO.. 118

Lộc Tân Chiều Xứ Thượng. 120

ĐỒI CAN-VÊ. 122

TÁI TƯƠNG PHÙNG.. 123

THƯƠNG CHA NHỚ MẸ. 124

Nghĩa Phu Thê. 126

NHỚ HÀN CƯ SĨ 127

Hoài niệm tình huynh. 128

Minh Tâm.. 129

MỤC LỤC.. 130



Chỉ một chút thôi

Thơ tình một dạo

Vương làn tóc rối

Miên man chiều nay

ĐB

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *